Google.com.vn Đọc truyện Online

01/07/2018

Thủy Hỏa Giao Dung (Bằng Y Úy Ngã) - Tập 105 + 106

Đăng bởi Ngân Giang | 01/07/2018 | 0 nhận xét

Chương 105

"Bất quá, nghe nói gần đây cuộc sống của người đàn bà kia không tệ a". Không nhìn thấy vẻ mặt rối rắm của Cố Úc Diễm, chỉ thấy nàng vẫn làm động tác uống nước trong vô thức, lại tiếp tục thêm nước rồi nói, "Cũng không thấy cô ta ghi nợ nữa, ra tay cũng rất hào phòng, nghe nói chơi mạt chược thua rất nhiều tiền cũng không nhăn một chút nào".
"Như vậy sao....". Thì thào nói xong, liên hệ với tình trạng tài khoản của Tần Thanh Dật trong khoản thời gian này, trong lòng Cố Úc Diễm tiên đoán ngày càng nhiều, nghe mẹ Nguyễn Minh Kỳ nói tiếp chuyện khác, trong đầu lại lo lắng chuyện này, hồi lâu sau, mới chỉnh lại sắc mặt, "Dì, có thể nói cho con biết địa chị nhà Vương Vận Như không?"
"Đương nhiên là có thể rồi". Khoát tay, nữ nhân hiền lành cười tươi trực tiêp đứng dậy cầm bút viết xuống địa chỉ đưa cho Cố Úc Diễm, "Có gì cần dì giúp đỡ thì cứ nói dì nha"
"Dạ! Cảm ơn dì". Lộ ra nụ cười tuôi, Cố Úc Diễm nhìn địa chỉ, đứng lên, "Con đi trước làm chút chuyện, không quấy rầy dì nữa"
"Đi đi, đi đi". Hai người đã hiểu nhau từ sớm, mẹ Nguyễn Minh Kỳ cười cười, cùng Cố Úc Diễm tới cửa, rồi hình như nhớ đến cái gì đó nên gọi nàng lại, "Tiểu Diễm a..."

Người sắp rời đi lập tức dừng cước bộ, xoay người nhìn về phía nữ nhân phía sau, vẻ mặt nghi hoặc.
"Con.... Có thời gian thì nhớ tâm sự nhiều hơn với Minh Kỳ, nha đầu kia, bảo nó tìm bạn trai mà nó lại không chịu". Thở dài, nghĩ đến đứa nhỏ kia, mẹ Nguyễn Minh Kỳ tất nhiên không còn bộ dáng bát quái như vừa rồi nữa, khôi phục thần tinh, "Đều là con gái lớn cả rồi, cũng không thể chần chờ thêm nữa".
Giật mình, Cố Úc Diễm có chút ngơ ngẩn nhìn bà, hồi lâu sau mới nhẹ nhàng gật đầu, "Con hiểu rồi, con sẽ hỏi Minh Kỳ một chút".
"Được rồi, vậy cảm ơn Tiểu Diễm nha". Mặt mày cong lên, vừa mới có ý buồn rầu lập tức lộ ra dáng vẻ tươi cười, "Tiểu Diễm a, con cũng vậy, khi nào thì mới đưa bạn trai về đây cho dì gặp mặt a?"
"A..... Còn sớm còn sớm....". Ngượng ngùng cười cười, thấy mẹ Nguyễn Minh Kỳ còn muốn nói thêm gì nữa, Cố Úc Diễm vội vàng, lui về phía cửa mấy bước, "Di, con đi trước nha, trở về sẽ nói với Minh Kỳ".
"Ôi chao, đứa nhỏ này....". Nhìn thấy thân ảnh vội vàng trốn tránh kia, nữ nhân lắc đầu, xoay người vào nhà mình, vừa đi vừa cảm khái, ' Thanh niên hiện nay a, tại sao lại không gấp a....'
Sau khi ra khỏi nhà Nguyễn Minh Kỳ, Cố Úc Diễm xem xét tờ giấy ghi địa chỉ của Vương Vận Như, một đường tìm tới nhà Vương Vận Như, khi tới cửa thì có chút nghi hoặc đánh giá căn nhà có chút cũ nát, yên lặng đứng ở đó một lát, cắn môi lo lắng tìm lí do để xâm nhập.
"Đến đi, hôm nay thắng được tiền, mời các bà uống rượu". Ngay tại lúc Cố Úc Diễm đang đau đầu khổ sở, phía sau chợt truyền đến một giọng nữ hào phóng, đồng thời còn có mấy người đi theo, tiếng bước chân truyền đến, Cố Úc Diễm sợ run lên, lập tức trốn sang bên cạnh, ra vẻ là đang mua đồ ở tiểu tạp hóa.
Đứng bên cạnh tiệm tạp hóa vừa mua kẹo cao su vừa nhìn trộm mấy nữ nhân đang đi vào nhà Vương Vận Như, nghe thanh âm lộn xộn, mà bộ dáng này của Cố Úc Diễm lại rơi vào tầm mắt của bà chủ cửa tiệm, trái lại làm cho bà ấy bật cười, 'Bọn họ thường xuyên như vậy".
"A?". Tầm mắt dưng lại ở người đàn bà đi đầu rõ ràng đã qua bốn mươi nhưng vẫn đầy phong độ, nghe nàng nói cười mới khách uống rượu, lại nghe thấy bà chủ nói như vậy, Cố Úc Diễm xoay đầu lại, vừa nhìn liền thấy mỡ muối dấm chua đều có đủ trong tiệm tạp hóa, chợt nhớ đến mẹ Nguyễn Minh Kỳ nói Vương Vận Như thường xuyên ghi nợ, bèn hỏi, "Người đàn bà chanh chua đó là A Như?"
"Đúng vậy a...." quét mắt nhìn cánh cửa mở ra rồi khép lại, ngữ khí của bà chủ có chút hâm mộ, "Gần đây cũng không biết phát tài từ đâu, ngày nào cũng sống an nhàn a'
"Ngô...." Gật gật đầu, Cố Úc Diễm không nói thêm gì nữa, thấy bà chủ thối tiền, hơi chần chờ, ' Thoạt nhìn bà ấy rất giống người thường xuyên uống rượu bài bạc a, chồng con sẽ không nói gì sao?'
"Tôi ở đây đã hai mươi mấy năm, chưa từng thấy chồng con cô ta xuất hiện'. Bà chủ lắc đầu, đưa tiền cho Cố Úc Diễm, thở dài, 'Người này thật may mắn a...."
"Ngô....Bình thường ngoài làm việc ra thì chỉ như vậy a?". Ra vẻ không biết Vương Vận Như không đi làm, Cố Úc Diễm nhét tiền vào túi, không chút để ý, "Có cảm giác rất hào phóng".
"Công việc? Tôi không hề thấy cô ta làm việc a". Giờ này ước chừng khoảng hơn ba bốn giờ chiều, đến tiệm tạp hóa mua đồ chỉ có một mình Cố Úc Diễm, bà chủ có lẽ đang rảnh rỗi nên tán gẫu, thấy Cố Úc Diễm có vẻ rất hứng thú, tính bát quái cũng bắt đầu nổi lên, "Bất quá đầu tháng có thể sẽ thiếu tiền...nhưng gần đây có vẻ khá hơn, nói là chờ làm bà lớn, nên ra tay cũng hào phóng hơn nhiều".
"Bà lớn". Chớp mắt lặp lại hai từ này, Cố Úc Diễm quay đầu nhìn căn phòng cũ nát kia, nhíu nhíu mày.
"Đúng vậy a....." Gật gật đầu, bà chủ ngồi xuống ghế, cũng cùng Cố Úc Diễm nhìn căn nhà kia, "Cũng lạ, một nữ nhân, không có việc làm cũng không chồng con, mà mỗi tháng lại có tiền, còn thích đánh bạc uống rượu...."
Đứng lại một chút rồi tiếp tục nói, "Nhất định là có người đàn ông nào cho cô ta tiền, hiện tại muốn cho cô ta lên làm chính"
Nao nao, Cố Úc Diễm gắt gao nhìn chằm chằm cảnh cửa kia, môi mím lại, đứng đó nghe bà chủ nói vài câu nữa, cảm giác có tiếp tục cũng không thể moi ra thêm chút thông tin nào nữa, liền thuận miệng nói vài câu với bà chủ rồi rời khỏi.
Lúc về đến nhà thì bà ngoại đang chuẩn bị cơm chiều, Cố Úc Diễm vào nhà bếp phụ bà ngoại, đơi cho đến khi chuẩn bị xong cơm chiều rồi ăn, cùng hai vị lão nhân nói chuyện phiếm một chút, sau đó đi thì phòng luyện chữ.
Nhưng mà khi cầm bút lông lên viết chữ xuống, trong đầu lại sửa sang tin tức thu thập được trong ngày, nên chữ trên giấy có vẻ không dễ coi như ngày thường,
Hai mươi năm trước chuyển vào thôn này, không có công việc cũng không có chồng con, mỗi tháng đều có được một khoảng tiền cố định, thích đánh bạc uống rượu, thường xuyên ghi nợ, đầu tháng trả tiền, mà gần đây căn bản không còn ghi nợ nữa... Nói cách khác, gần đây có người cho bà ấy nhiều tiền hơn so với trước kia, còn có hai chữ 'bà lớn' kia nữa.....
Dừng bút lại, đặt bút lông lên bàn, Cố Úc Diễm nhìn chữ "Tần" ở trên giấy được bản thân viết xuống trong vô thức, thật lâu sau, thở dài một tiếng.
Dựa theo tin tức thu thập được, cha của Tần Thanh Miểu là Tần Mộ chính là người cung cấp tiền trong hai mươi năm qua mới đúng, mà Vương Vận Như chính là mẹ của Tần Thanh Dật, Tần Thanh Dật gần đây không biết tại sao đã biết được tin tức của mẹ, biết được tin huống mẹ mình, nên mới lấy tiền kiếm được chu cấp cho sở thích uống rượu của mẹ...
Nhưng mà, cái từ ' bà lớn' tại sao lại xuất hiện ở đây? Chẳng lẽ Tần Mộ muốn đưa Vương Vận Như trở về Tần gia?
Nguyên bản người đang đứng luyện chữ không biết từ lúc nào đã chậm rãi ngồi lên ghế, yên lặng nhìn tờ giấy trên bàn, mày càng nhăn chặt lại.
Tuy tằng Tần Thanh Miểu luôn không nhắc đến chuyện này, nhưng chiếu theo thái độ cùng với lời nói lãnh đạm không hờn giận của nàng với Tần Mộ, hiện nhiên nàng rất chán ghét chuyện Tần Mộ có con riêng bên ngoài.
Nghe nói Tần Mộ cùng mẹ Tần Thanh Miểu kết hôn ba năm thì mới có Tần Thanh Miểu, mà Tần Thanh Dật lại lớn hơn một tuổi so với Tần Thanh Miểu....Tình huống như vậy, nếu Vương Vận Như thật sự là mẹ của Tần Thanh Dật, như vậy thời gian mà Tần Mộ và nàng đang sinh Tần Thanh Dật, đã kết hôn với mẹ Tần Thanh Miểu.....
Nghĩ đến chuyện của Tần gia, biểu tình Cố Úc Diễm lại càng thêm nghiêm trọng, nghĩ đến việc nàng ít nhắc đến cha mình, mà mỗi khi ngẫu nhiên nhắc đến thì trong tròng mắt cũng chỉ chứa đựng chán ghét, càng thêm đau lòng.
Tần Mộ nhất định biết Tần Thanh Miểu thực chán ghét việc ông ta có con riêng ở bên ngoài, vậy tại sao lại có tính toán sẽ tái hôn với người đàn bà kia rồi đón về nhà đây? Đây cũng quá không để ý cảm thụ của Tần Thanh Miểu rồi chứ?
Nắm chặt điện thoại trên bàn, Cố Úc Diễm căn môi, rồi lại buông điện thoại.
Trước mắt đã biết được số tin tước cùng phỏng đoán nhất định, hơn nữa trước cú điện thoại kia Tần Thanh Dật và Vệ Minh Khiêm đã gặp nhau ở nhà hàng, chuyện nay rốt cục có quan hệ gì tới Vệ Minh Khiêm? Gần đây Tần Thanh Miểu luôn bề bộn nhiều việc, dựa theo Đường Vận từng nói thì giống như gặp quỷ luôn xuất hiện một ít vấn đề, mặc dù không thay đổi gì lớn, nhưng vẫn làm Tần Thanh Miểu bận rộn hơn so vơí trước kia....còn hai sự cố Tần Thanh Miểu bị thương nữa, lần thứ hai là Tần Thanh Dật bị thương, rốt cục là do Vệ Minh Khiêm gây ra, hay là có quan hệ với Vương Vận Như, hay là một người nào hoàn toàn khác?
Các vấn đề lần lượt xuất hiện, Cố Úc Diễm đau đầu xoa huyệt thái dương, thở dài, vẫn cầm lấy điện thoại bấm số Tần Thanh Miểu.
Không nói đến chuyện trước đó, lời nói lúc này, chỉ là muốn gọi điện khuyên Miểu Miểu không nên uống quá nhiều rượu mà nghỉ ngơi thật tốt.
Không nói đến chuyện xảy ra hôm nay, cũng không nói cho nàng biết suy đoán của mình, Cố Úc DIễm vẫn giống như ngày thường làm nũng dặn dò Tần Thanh Miểu rồi cúp điện thoại.
"Tiểu Diễm a, không còn sớm, nhanh đi tắm rửa rồi nghỉ ngơi đi", cửa thư phòng mở ra, bà ngoại từ bên ngoài tiến vào, "Đừng viết nữa a, khó có khi trở về thì hảo hảo thả lỏng xuống".
"A, hảo...". Ngẩng đầu, vứt bỏ đầu óc u sầu trước đó, Cố Úc Diễm một bên đáp lời một bên ra khỏi bàn, "Con trở về phòng trước lấy quần áo tắm rửa nga, bà ngoại".
"Đi mau đi". Lộ ra nụ cười hiền lành, bà lão tiến lại bàn học, "Chú ý một chút, đừng để cảm lạnh".
"Dạ biết".
Cố Úc Diễm rời khỏi thư phòng, đi ra ngoài rồi thuận tay đóng cửa thư phòng lại, trong thư phòng, bà ngoại dọn bút lông xong, đang định sửa sang giấy viết lại để sang một bên, nhưng khi thấy tờ giấy thì dựng lại động tác.
Một chứ "Tần" rõ ràng ở bên trên. 

Chương 106

Không có Tần Thanh Miểu ở bên người, sáng sớm chủ nhật, nằm ở trên giường của mình, Cố Úc Diễm đã tỉnh dậy từ sớm, nhưng vẫn nằm thẳng tắp không có một chút ý muốn đứng dậy.
Nhiều lần nhắm mắt lại muốn ngủ thêm, nhưng thật sự ngủ không được, lại mở mắt ra nhìn trần nhà ngẩn người, nghĩ đến chuyện ngày hôm qua, đau đầu không biết làm sao để nói với Tần Thanh Miểu chuyện này, rồi lại nghĩ đến làm sao để tiếp tục điều tra.
Điện thoại không tắt máy đặt ở đâu giường bỗng dưng vang lên, đang ngẩn người thì phục hồi thì phục hồi tinh thần, bộ dạng uể oải cầm điện thoại lại, thấy tên ở trên màn hình, nao nao, bắt máy, "Miểu Miểu?"
"Em ở đâu?'. Thanh âm lãnh đạm trước sau như một giờ đây lộ tra ý tứ tức giận, mặc dù còn đang mơ hồ, nhưng người đã quá hiểu rõ nàng liền nghe ra được ngay, "A?'
"Em ở đâu?'. Lặp lại ba chữ kia, ngữ khí rõ ràng nặng hơn so với vừa rồi, Tần Thanh Miểu xiết chặt điện thoại di động, nhìn căn phòng rỗng tuếch, môi mím chặt, "Nói".
"Em...". Chớp chớp mắt, tiếp theo tựa hồ như hiểu rõ cái gì, người đang nằm trên giường cầm điện thoại di động lập tức bật dậy, "Miểu Miểu, chị về nhà rồi?"
"Hừ". Hừ lạnh một tiếng, Tần Thanh Miểu không nói lời nào, ánh mắt lãnh nhiệt quét mắt qua hai con gấu nhỏ ôm cùng một chỗ ở đầu giường, sắc mặt lại càng lạnh thêm vài phần.
"Em trở về quê". Nhức đầu, nghe ra nàng thật sự đang tức giận, thanh âm Cố Úc Diễm mềm lại, "Miểu Miểu, đừng nóng giận....".
Vốn nghĩ rằng nàng thừa dịp mình đi vắng liền chạy đến chỗ Mục Hề Liên, đương nhiên điều ấy cũng không khiến nàng quá tức giận, nhưng tức ở chỗ Cố Úc Diễm cái gì cũng không nói, thật giống như việc đến chỗ Mục Hề Liên ở là một chuyện cực kì đen tối cần phải che giấu, cho nên Tần Thanh Miểu hai ngày nay vội vàng đem tất cả công việc nhanh chóng giải quyết rồi bay chuyến sớm nhất trở về, đối mặt với cái nhà rỗng tuếch thì lập tức giận điên lên. ( Tần tỷ đây là thiếu hơi trầm trọng, vậy mà lúc nào cũng tỏ vẻ không quan tâm _ _")

Nhưng lúc này nghe Cố Úc Diễm nói như vậy, nữ nhân đang tức giận lập tức ngẩn người, "Ở quê?"
"Ân....". Thành thật đáp, Cố Úc Diễm cũng không dám giấu diếm nữa, "Em tra được một chút chuyện....hơn nữa cũng đã lâu rồi không về thăm ông bà ngoại".
"Ân". Nghe nàng nói thế, tức giận trong lòng cũng tan đi không ít, tiếp tục nghĩ đến nhất định nàng đã trở về từ hôm qua, vậy mà lúc gọi về lại không nói cho mình, hại chính mình trở về phải một mình đối mặt với cái nhà không một bóng người, Tần Thanh Miểu lại có chút không vui, "Vậy tại sao lại không nói với tôi?".
"Bởi vì....bởi vì là chuyện của ca ca chị, em thấy chị gần đây rất bận, nên không dám nói cho chị". Đáp án của Cố Úc Diễm làm cho nàng kinh ngạc vài phần, mi Tần Thanh Miểu gắt gao nhíu lại, "Ca ca?"
"Ân...". Tần Thanh Miểu rõ ràng không thể nhìn tới động tác của nàng, nhưng Cố Úc Diễm vẫn làm ra vẻ mặt thành thật gật đầu, đem toàn bộ chuyện mình biết nói cho Tần Thanh Miểu, nhưng vẫn không nói cho nàng suy đoán của mình.
Mà Tần Thanh Miểu luôn lắng nghe nàng, thẳng đến khi nàng nói, vẫn duy trì trầm mặc, đôi mắt sâu thẳm, nhìn không ra một chút cảm xúc nào.
"Miểu Miểu?'. Hơn nửa ngày không nghe được thanh âm của nàng, đến cả tiếng hít thở cũng nhẹ nhàng làm cho Cố Úc Diễm lo lắng, sau một lúc thì nhẹ giọng kêu tên nàng.
"Bây giờ tôi đến chỗ em". Chỉ lo lắng trong nhất thời liền quyết tâm đi nhìn người đàn bà kia, Tần Thanh Miểu lãnh đạm một câu, vừa tính cúp điện thoại thì chợt nhớ tới cái gì, "Đạm Đạm và Tưu Tưu đâu? Em cũng mang trở về sao?"
"A.....Không...". Đang muốn nói thì lập tức ngây người, nhưng rất nhanh sau đó thì phản ứng lại, "Em đưa bọn chúng đến chỗ Liên tỷ tỷ, Liên tỷ tỷ và Minh Kỳ sẽ chăm sóc tốt chúng nó".
Môi mỏng mấp máy, Tấn Thanh Miểu nắm điện thoại, cuối cùng chỉ thản nhiên "Ân" một tiếng rồi cúp điện thoại.
Cố Úc Diễm nghe thanh anh "Tút tút" truyền đến từ đầu dây bên kia, ngơ ngơ ngẩn ngẩn nhìn vách tường trắng, rất lâu sau đó, thở dài một tiếng.
Không phải không nghĩ đến chuyện có lẽ Tần Thanh Miểu không muốn nàng đưa Đạm Đạm và Tưu Tưu đến chỗ Mục Hề Liên, vốn muốn nhờ Đường Vận, nhưng nghĩ đến lỡ như Đường Vận nói cái gì với Tần Thanh Miểu, nên mới không đưa hai con mèo đến chỗ Đường Vận.
Hiện tại nghĩ đến, không phải cuối cùng cũng nói cho MIểu Miểu sao, hơn nữa Miểu Miểu còn muốn tới đây, chẳng thà từ đầu nói luôn cho Miểu Miểu biết, miễn khiến nàng tức giận.
Buồn bực đứng lên rửa mặt, thay quần áo rồi ủ rũ ra ngoài, ông bà ngoại đang ngồi ở giữa gian nhà trò chuyện gì đấy, thấy nàng đi ra liền lập tức vẫy tay gọi nàng qua bồi hai người uống trà nói chuyện phiếm.
"Như thế nao, tối qua ngủ không ngon sao? Sao lại không có tinh thần như vậy?". Bà ngoại bưng chén trà để trước mặt cháu, sau đó đưa tay vuốt vẻ đầu đứa bé mà mình cực kì yêu thương, "Vậy đi nghỉ tiếp một chút nữa đi".
"Sao có thể ủ rũ như thế?". Khác với bà ngoại hiền lành, ông ngoại nghiêm túc phụng phịu nói, "Con đã là kiểm sát trưởng, thì phải có bộ dạng của kiểm sát trưởng, như vậy thì sao có thể làm việc đây?"
Bưng trà uống một hơi , chất lỏng và hương trà ấm áp tràn ngập yết hầu rồi chảy xuống thực quản, Cố Úc Diễm lấy lại tinh thần, "Con biết rồi".
"Ông cái lão già này, để Tiểu Diễm nghỉ ngơi một chút không được sao?". Nâng tay gõ gõ trán lão đầu tử, bà ngoại rất tức giận, "Ở nhà chúng ta, Tiểu Diễm bày ra bộ dạng kiểm sát trưởng cho ai xem, cho ông xem sao?"
"ÔI chao, bà nói gì đấy bà già này...".
Cố Úc Diễm ngồi ở một bên thấy hai vị lão nhân gia lại bắt đầu ồn ào như đứa nhỏ, phiền muộn tạm thời gỡ bỏ, khóe môi nhịn không được sinh ra một nụ cười thoáng qua.
"Tiểu Diễm, hôm nay muốn ăn cái gì, bà ngoại đi mua đồ ăn". Cùng bạn già cãi nhau trong chốc lát, bà ngoại vừa quay đầu thì thấy Cố Úc Diễm ngồi ở bên cạnh đang nhìn bọn họ ngây ngô cười, lắc đầu, "Tại sao lại luôn ngây ngốc hồ đồ thế này, làm việc đừng để người khác khi dễ mình, biết không?"
"Dạ biết, bà ngoại". Cười cười gật đầu, thấy bà ngoại đứng lên tính lấy giỏ đi mua thức ăn, Cố Úc Diễm vội vàng nói, "Bà ngoại, Miểu Miểu muốn tới...."
Lão nhân dừng động tác lại, quay đầu nhìn cháu ngoại, "Tần tiểu thư?"
"Ân...". Không biết tại sao, thấy ánh mắt bà ngoại thì có chút chột dạ, Cố Úc Diễm cúi thấp đầu, sờ sờ cái ót, "Chị ấy có việc cần lại đây, con trở về thì cùng đi với chị ấy".
"Ân". Đưa tay lấy giỏ, bà ngoại cũng không nói gì nữa, gật gật đầu tỏ vẻ hiểu được rồi rời khỏi nhà, trước khi đi nhịn không được liếc nhìn cháu ngoại một cái.
Cố Úc Diễm ngồi đó, không biết sao lại có cảm giác ánh nhìn cuối cùng của bà ngoại mang theo thâm ý, cùng với sánh mắt soi mói trước của Thương Mặc giống ý hệt, lưng không khỏi lạnh lẽo.
"Nha đầu a, không nên luôn làm phiền Tần tiểu thư". Đối với Tần Thanh Miểu, ông ngoại Cố Úc DIễm cũng biết đến, với nữ nhân từng tới đây hai ba lần kia, khi Cố Úc Diễm gọi về nhà còn có thể chuyển điện thoại cho nữ nhân kia, ông vẫn có hảo cảm rất nhiều, nhưng nhìn thấy bộ dáng không tiền đồ của cháu ngoại, cảm giác nhất định là thường xuyên làm phiền người ta, rất thấm thía nói, "Tần tiểu thư người ta con không thân cũng chẳng quen, con cũng nên độc lập hơn đi".
Trừng mắt nhìn, Cố Úc Diễm cúi cái đầu nhỏ, trong lòng tự nói mình với Tần Thanh Miểu không phải là cái quan hệ không thân cũng chẳng quen đơn giản như vậy, nhưng chỉ rót chén trả cho ông ngoại,sau đó cũng rót cho mình một chén rồi chậm rì uống, ánh mắt không tự chủ được nhìn ra cửa, tay cũng nắm chặt điện thoại, chờ Tần Thanh Miểu lại đây.
Xách theo một giỏ đồ ăn trở về, mới vừa vào đường trong liền thấy một chiếc xe màu trắng đậu chỗ này, một nữ nhân ăn mặc đầy khi chất bước xuống xe, sau khi đóng cửa xe thì cúi đầu nhìn di động, bà ngoại vội vàng mở miệng gọi một tiếng, "Có phải Tần tiểu thư không?"
Dừng động tác trên tay, vừa muốn gọi điện thoại cho Cố Úc Diễm bảo nàng ra đón mình vào, nghe được thanh âm, Tần Thanh Miểu xoay người, thấy lão nhân đang cầm cái giỏ đi tới, khuôn mặt không gợn sóng chợt lóe lên một tia mất tự nhiên, ngay sau đó liền di chuyển bước chân, " Bà ngoại, để con giúp bà".
"Không cần không cần, một chút đồ này bà vẫn cầm được". Cười cười, miệng nói như vậy, nhưng ánh mắt lại đánh giá nữ nhân đã lẫu không gặp, đúng là vẫn còn cố giúp nàng cầm đồ, lão nhân một bên vào cửa một bên nói, "Thật lâu rồi Tần tiểu thư không tới nha".
Biểu tình ngưng trọng, lông mi nhẹ run rẩy, Tần Thanh Miểu cũng không nói thêm gì, chỉ nhẹ nhàng đáp ứng một câu, "Đúng vậy ".
Lúc hai người đi vào nhà, Cố Úc Diễm đang một mực ngồi chờ lập tức ngây dại, ngay sau đó lập tức đứng lên chạy đến trước mặt Tần Thanh Miểu, nói cũng không kịp nói liền lấy giỏ đồ từ tay nàng, mà bộ dáng kia, quả thực là hận không thể để cho tất cả mọi người biết Tần Thanh Miểu là bảo bối của nàng.
Hơi hơi nhíu mi, Tần Thanh Miểu có chút bất mãn liếc nàng một cái, giật giật miệng, không nói gì.
Nhìn Cố Úc Diễm một cái, rồi lại liếc qua Tần Thanh Miểu một cái, bà ngoại vẫn bộ dáng từ ái đó, chỉ lắc đầu.
"Bà ngoại, để con làm cơm đi". Tần Thanh Miểu cũng đã tới đây vài lần, Cố Úc Diễm cũng không quá lo lắng, tay cầm giỏ thức ăn, hiểu được ý tức bên trong cái nhìn của Tần Thanh Miểu không hi vọng mình quá mức rõ ràng sẽ khiến bà ngoại nhận ra cái gì đó, Cố Úc Diễm cười toe toét, "Mọi người uống trà đi, hắc hắc".
Cầm theo giỏ thức ăn vào phòng bếp, sau khi chuẩn bị xong đồ ăn thì bưng ra, đi ra đi vào vài lần đều nhân cơ hội nhìn Tần Thanh Miểu và ông bà ngoại, thấy nàng luôn là một bộ dáng bình tĩnh tự nhiên, thậm chí ngẫu nhiên còn mỉm cười, nói chuyện cũng rất tự nhiên, lúc này Cố Úc Diễm mới yên lòng, rạo rực trở vào phòng bếp nấu ăn tiếp.
Cảm giác như thế, thấy giống như nàng và Tần Thanh Miểu đã kết hôn rồi, mà ông bà ngoại cũng dọn đến ở cùng một chỗ, thật sự là hạnh phúc mĩ mãn. 

========================

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Tiểu thuyết bách hợp

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Tiểu thuyết Bách hợp - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna