Google.com.vn Đọc truyện Online

01/07/2018

Thủy Hỏa Giao Dung (Bằng Y Úy Ngã) - Tập 109 + 110

Đăng bởi Ngân Giang | 01/07/2018 | 0 nhận xét

Chương 109

" Em... Em...". Ở trước mặt Tần Thanh Miểu luôn vô cùng yếu ớt nhu thuận, cắn môi, buông thỏng mắt không dám nhìn nàng, " Vừa rồi bà ngoại.... lúc nói đến ca ca... Không phải là chị rất khó sống sao?"

Miểu Miểu đã từng mắng nàng rất nhiều lần. Nhưng, mỗi lần làm loại chuyện này, đều ép nàng phải gọi tên mình.... Mà nàng mỗi lần đều mặc Miểu Miểu mắng rồi chỉ ngây ngốc cười, không nói cho nàng biết muốn nàng gọi tên mình là bởi vì nàng ngẫu nhiên sẽ luôn nghĩ đến cái đêm kia Tần Thanh Miểu ôm nàng mà lại gọi tên ca ca.
Ngay cả khi, đã biết nữ nhân này là người yêu của mình, nhưng mà, vẫn cảm thấy rằng, nếu như ca ca còn sống, thì người nàng thích không nhất định là mình
Mà sự tự ti mơ hồ này, Cố Úc Diễm vẫn chưa bày ra trước mặt Tần Thanh Miểu, luôn luôn cố gắng khắc chế không nghĩ đến chuyện đó. Nhưng mới vừa rồi, khi bà ngoại nói "A Sâm đã ra đi", rõ ràng nàng thấy được trong mắt Tần Thanh Miểu lóe lên một chút khổ sở, trong lòng đau xót, chẳng qua ngại bà ngoại còn ở đó, mới gắt gao khắc chế cảm xúc cơ hồ có thể đỗ vỡ trong nháy mắt.
Vẻ mặt vừa mới hơi tức giận nhất thời lóe qua một tia kinh ngạc, nhìn chằm chằm Cố Úc Diễm, Tần Thanh Miểu trầm mặc một lát, lắc đầu đưa tay xoa trán Cố Úc Diễm, "Thật có lỗi, tôi tưởng em không để ý tới".
Sắc mặt bị kiềm hãm, tiếp theo đó là ngẩng đầu dùng ánh mắt khó sống quan sát Tần Thanh Miểu, nếu như vừa rồi ngực chỉ mơ hồ đau, thì giờ phút này quả nhiên muốn vỡ ra, cảm giác chua xót ngay xoang mũi biến mất, tâm trạng khóc không ra nước mắt lập tức trào ra, Cố Úc Diễm há miệng thở dốc, lui về sau tránh đi bàn tay khẽ vuốt trán mình của Tần Thanh Miểu, muốn nói cái gì đó, nhưng toàn bộ lời nói đều bị chèn ép trong cổ họng, làm thế nào cũng không nói ra lời được.
Cái gì mà tưởng nàng không để ý tới? Tưởng nàng không để ý, nên có thể tự nhiên lo lắng cho ca ca, có thể vì ca ca mà tâm tình bị kéo theo sao?
Cắn cắn môi, nháy mắt dưới không cho nước mắt trượt xuống, Cố Úc Diễm cơ hồ xúc động muốn chạy lấy người, nhưng vẫn quật cường đứng yên nhìn khuôn mặt của người nàng thích đến như vậy.
Hai tay vòng trước ngực, mi mắt đẹp đẽ gắt gao chạy theo, Tần Thanh Miểu nhìn bộ dáng Cố Úc Diễm như muốn khóc lên, thở dài một tiếng rồi kéo nàng vào lòng, tiếng nói ôn nhu rất nhiều so với trước, "Rốt cục em đang để ý đến cái gì vậy, tuy rằng tôi không nói qua tôi thích em, nhưng chẳng lẽ em còn không cảm giác được?"
Thân mình nhẹ nhàng giãy giụa, thối lui khỏi lòng Tần Thanh Miểu, trâm mặc không muốn tới gần, Cố Úc Diễm không nhìn nàng, tay rũ xuống hai bên người nắm lại thành đấm, giống như môt đứa trẻ đang phát cáu.
Đôi mắt chợt lóe lên, bởi vì động tác thối lui của Cố Úc Diễm mà sắc mặt khẽ biến, Tần Thanh Miểu nhíu mi, rồi lại rất nhanh dùng ngữ khí ôn nhu dỗ dành, "Em đang muốn đùa giỡn với tôi sao?"
"..... Không có". Thật vất vả mới bật ra được hai chữ khỏi cổ họng, vẻ mặt Cố Úc Diễm vẫn quyết liệt.
"Mới vừa rồi, chỉ là nghĩ đến bà ngoại của tôi thôi". Rất ít khi tự mình giải thích những chuyện như vầy trước mặt người khác, thế nhưng lúc này lại không nề hà nhu hòa giải thích, Tần Thanh Miểu lắc lắc đầu, cũng không lại chỗ Cố Úc Diễm nữa, mà trở lại ngồi lên giường, chậm rãi nói, "chỉ là nhớ, nếu như bà ngoại tôi vẫn còn sống, có phải cũng khoan dung giống như bà ngoại của em hay không.... Lúc tôi học đại học thì bà ngoại đã qua đời".
Chớp chớp mắt, người luôn đắm chìm trong sự tự ti không thể so được với ca ca lập tức ngẩng đầu lên, nhìn nữ nhân ngồi ở trên giường bình tĩnh nói, ánh mắt kinh ngạc, nhưng vẫn còn mang theo một chút do dự không tin được.
"Không tin tôi?". Ngẩng đầu nhìn Cố Úc Diễm, có thể nhìn thấy rõ ràng ánh mắt không thể tin được của nàng, Tần Thanh Miểu nâng ngữ điệu lên, híp híp mắt, "Cố Úc Diễm, em giỏi lắm".
"Em....em ....Miểu Miểu?". Cảm giác được Tẩn Thanh Miểu thực sự tức giận, tâm Cố Úc Diễm nhất thời hoảng lên, chạy qua chỗ nàng hai bước, lại dừng lại, biểu tình bối rối, "Em không phải...."
Lạnh lùng nhìn chằm chằm Cố Úc Diễm đang mâu thuẫn, Tần Thanh Miểu mấp máy môi không nói một lời, ánh mắt lạnh băng xoáy vào trực tiếp khiến Cố Úc Diễm cảm thấy từng đợt lạnh lẽo, nuốt ngụm nước miếng, cứng thân mình không dám nhúc nhích.
Mặt lạnh lùng nhìn Cố Úc Diễm trong chốc lát, vốn muốn mắng nàng một chút, rồi lại bởi vì thấy được khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt cùng ánh mắt hơi phiếm hồng mà đau lòng đứa trẻ nhỏ hơn mình rất nhiều kia,cuối cùng Tần Thanh Miểu thở dài, ngay cả ngữ khí cũng chậm lại một chút, "Lại đây".
Tự biết đã chọc giận nàng, Cố Úc Diễm miễn cưỡng bước lại gần, di chuyển đến trước mặt Tần Thanh Miểu, còn chưa kịp nói ra câu nào, tay liền bị bàn tay lạnh lẽo nắm chặt, ngay sau đó liền nghe được thanh âm trong trẻo lạnh lùng cất lên, "Cố Úc Diễm, tôi yêu em".
Tầm mắt người nọ nhìn thẳng vào mắt mình, có thể thấy rõ sự nghiêm túc bên trong, lòng Cố Úc Diễm nhảy dựng lên, môi rung động, hốc mắt lại càng thêm đỏ.
"Vì sao lại không nói tôi biết, em vẫn còn để ý buổi tối hôm đó?'. Thông minh mẫn cảm như Tần Thanh Miểu, giờ phút này thấy bộ dạng khiến người khác đau lòng của Cố Úc Diễm, chỉ thoáng nhớ qua liền hiểu vì sao mỗi lần cùng nàng làm chuyện thân mật thì luôn cố chấp bắt chính mình kêu tên nàng, lông mi run lên, càng nắm chặt tay nàng hơn, "Tôi tưởng em sớm đã biết đó là do tôi cố ý"
Giữa mũi chua xót một trận, vốn đã ủy khuất thì này lại càng thêm ủy khuất, nước mắt luôn cố khắc chế giờ đây rơi xuống từng giọt, rồi lại cắn răng không dám khóc thành tiếng, thẳng thân mình mặc cho Tần Thanh Miểu lôi kéo, ánh mắt lom lom nhìn dưới đất, nước mắt trượt xuống theo sườn mặt, nhỏ lên mu bàn tay Tần Thanh Miểu, làm cho bàn tay thoáng run lên, sau đó trực tiếp đặt lên lưng nàng, kéo nàng vào ngực mình
"Hơn hai năm trước, em cũng không có như bây giờ....". Làm như nhớ tới cái gì, trên gương mặt chợt lóe lên một đạo hồng nhạt, Tần Thanh Miểu duy trì ngữ khí bình tĩnh, tay ôm lấy Cố Úc Diễm, "Kia..... Lúc làm chuyện đó, tôi vẫn có thể bảo trì lí trí được...."
Ngẩng đầu lên nhìn nữ nhân đã đứng dậy từ lúc nào không biết, ý vào giày cao gót mà cao hơn mình, vẻ mặt Cố Úc Diễm ngây ngốc, ngay cả lệ cũng quên rơi, chỉ biết nhìn vào người bởi cái nhìn thẳng của mình mà hai má dần ửng đỏ, "Như vậy sao?"
Hàm răng cắn nhẹ môi dưới, cúi đầu nhìn nàng hai giây, rồi mau chóng tránh đi ánh mắt của nàng, Tần Thanh Miểu ngay cả hai bên tai cũng có chút đỏ lên, nhưng ngữ khí vẫn lãnh đạm như vậy, "Ân, cho nên chỉ cần cố ý muốn gọi tên Cố Úc Sâm, thì vẫn có thể".
Tay níu lấy áo sơ mi của Tần Thanh Miểu, ánh mắt Cố Úc Diễm lóe lên, tựa hồ nghĩ đến cái gì, một lát sau, đánh bạo, "Vậy.... Bây giờ chị..... Bây giờ kêu tên em.....".
Ngực phập phồng thật mạnh, ánh mắt cũng trở nên sắc bén, Tần Thanh Miểu trực tiếp trắng mắt liếc nàng một cái, hai má từ đỏ ửng đã chuyển sang đỏ đậm, "Em còn dám nói!"
Nói xong, trực tiếp đẩy Cố Úc Diễm ra, "Tin hay không thì tùy, tránh ra".
"A....". Sớm đã không còn cảm giác chua xót nữa, Cố Úc Diễm đang ôm Tần Thanh Miểu thả lỏng thân mình ở trên người nàng thiếu chút nữa té dập mặt xuống đất, nháy mắt, bình ổn thân mình rồi lập tức dán lên ôm nàng, ôm gắt gao không chịu buông ra, "Miểu Miểu...."
"Làm gì vậy, em còn muốn cái gì nữa? Tránh ra". Giãy giụa cố gắng thoát khỏi lòng Cố Úc Diễm, hai tay Tần Thanh Miểu chống lên bả vai nàng, thanh âm mang theo tức giận, "Buông tay!".
Có chút không hiểu vì sao người vừa rồi ủy khuất tức giận rõ ràng là mình nha, lúc này bị đảo ngược, Cố Úc Diễm càng ôm chặt nàng không cho nàng đẩy mình ra, thanh âm mềm xuống, "Miểu Miểu Miểu Miểu, đừng nóng giận nữa".
"Tránh ra". Ngữ khí lạnh xuống, nghĩ đến tên này vừa rồi dám đẩy mình ra, Tần Thanh Miểu lại càng giận, động tác chống đẩy trên tay lại càng phát ra nhiều lực, "Có nghe thấy không".
"Không buông". Khí thế vô lại xuất hiện, Cố Úc Diễm cong miệng lên, "Miểu Miểu là của em".
Khẽ hừ một tiếng, nghe nàng nói như vậy, động tác Tần Thanh Miểu hơi dừng lại, ngữ khí khinh thường, "Nằm mơ".
"Ngô.... Miểu Miểu...". Suy sụp, Cố Úc Diễm cọ cọ vai nàng, thật giống như đứa nhỏ thương bị vứt bỏ lúc nãy không phải nàng, thanh âm mềm nhũn, "Em biết lỗi rồi, chị không cần tức giận nữa...."
"Vậy sao?'. Cảm giác được Cố Úc Diễm không còn ôm mình chặt như trước nữa, thân mình Tần Thanh Miểu thoát ra khỏi lòng nàng, ngồi lên giường rồi giơ cằm lên, "Sai ở đâu?'
"Ngô?'. Mới lơi lỏng một chút mà để nàng trốn thoát, Cố Úc Diễm có chút chán nản chu miệng, nghe nàng hỏi như vậy, nâng tay gãi đầu, "Em không nên đẩy Miểu Miểu ra....".
"Còn nữa".
"Không nên nghĩ lung tung..."
"Thật sự cho rằng như vậy sao?". Chân thon dài đảo qua, khuỷu tay Tần Thanh Miểu chống lên đầu gối đỡ lấy cằm, ngữ khí bình thản, "Nói không chừng người tôi yêu là Cố Úc Sâm a?"
"Ngô? Mới không phải!". Khuôn mặt nhỏ nhắn kích động phản bác, nhìn thấy vẻ mặt vênh váo đắc ý của nữ nhân kia, Cố Úc Diễm có chút nóng nảy, nghĩ đến lúc mình khó chịu hình như Tần Thanh Miểu có nói yêu minh, lập tức nói ra, "Miểu Miểu, vừa rồi chị mới nói chị yêu em!".
"Không có, em nghe lầm rồi". Mặc nàng bổ nhảo qua ôm lấy mình, bộ dáng Tần Thanh Miểu vẫn bình tĩnh, ngữ khí khẳng định.
"Không có, không có nghe lầm!". Gắt gao ôm Tần Thanh Miểu, Cố Úc Diễm vội vàng hôn lên mặt nàng, "Miểu Miểu Miểu Miểu, lặp lại lần nữa được không?"
"Nói cái gì, nói tôi yêu Cố Úc Sâm?". Mày liễu giương lên, nữ nhân sau khi bà ngoại rời khỏi liền bị nghẹn giờ phút này kích thích Cố Úc Diễm không kiêng nể gì, thấy vẻ mặt buồn bực của nàng, đưa tay búng trán nàng, "Tránh ra.....".
"Ngô, ngô....". Người bị gõ trán rầm rì, tay vẫn siết chặt gắt gao, giữ lấy nàng, đầu óc rốt cục cũng thanh tỉnh một chút, nghĩ đến lúc nãy Tần Thanh Miểu khi bị mình giận thì vẫn mềm mại nhẹ giọng giải thích với mình, rồi lại tiếp tục nhớ đến vẻ mặt hồng hào cùng lời nói ấp úng ngập ngừng khó có được kia, Cố Úc Diễm chợt cười toe toét, ngồi thẳng lên nhìn nữ nhân ngạo kiều trong chốc lát, trực tức thiếp lên, mặc kệ giãy giụa sau đó của nàng mà áp nàng lên giường, nằm 
phía trên nàng, cười rất chi là đắc ý, "Miểu Miểu, sau này vẫn kêu tên của em nữa, được không?"
Đình chỉ giãy giụa, Tần Thanh Miểu chăm chú nhìn người đang áp ở trên mình cười đến mức làm người ta cực kì khó chịu, khóe môi chợt câu lên một tia cười mị hoặc, tay xoa nhẹ vành tai Cố Úc Diễm, "Tiểu Diễm ~~~"
"Dạ!", thỏa mãn đáp lời, giờ phút này Cố Úc Diễm chợt cảm thấy tất cả khúc mắc trong lòng đã biến mất, nghĩ đến sau này ở cùng một chỗ, mỗi lần ở trên giường đều làm cho Tần Thanh Miểu thành bộ dạng mất hết lí trí thở gấp gọi tên mình, tươi cười lại càng thêm xán lạn, "Miểu Miểu, em yêu chị, em biết chị cũng yêu em!".
"Ha ha..." . Lần thứ hai giơ lên nụ cười dụ dỗ, hai tay Tần Thanh Miểu câu cổ Cố Úc Diễm, đem hơi thở trên môi chuyển qua tai nàng, ngữ khí trong phút chốc trở nên lạnh xuống, gằn từng tiếng.
"Sau khi trở về, không được bước vào phòng tôi một bước".

Chương 110

Ngồi trên cái ghế nhỏ, ngửa đầu nhìn nữ nhân đang nghiêng người trên giường say ngủ, Cố Úc Diễm bĩu môi, vẻ mặt ủy khuất.
Vốn tưởng rằng nữ nhân này chỉ muốn dọa mình, nhưng thật sự lại đuổi mình xuống giường, buổi trưa đã không được ngủ với nàng, đến cả ngồi trên cái ghế sô pha bên cạnh nàng cũng không được, dù thế nào cũng phải ngồi trên cái ghế nhỏ này.
Ai oán nhìn dung nhan ngủ say ôn nhu của Tần Thanh Miểu, Cố Úc Diễm ngồi yên một chỗ, tay chống cằm, ánh mắt nhìn thẳng ngoắc, đến cuối cùng thật sự nhịn không được nữa, đứng dậy cẩn thận bước đến bên giường, dừng ở đó nhìn nàng một lát, cúi đầu muốn hôn lên môi nàng, lại bị một bàn tay lạnh lẽo ngăn lại.
Chớp chớp mắt nhìn Tần Thanh Miểu bỗng dưng mở mắt cười như không cười nhìn nàng, Cố Úc Diễm tỏ vẻ vô tội, "Miểu Miểu, tại sao chị lại không ngủ nga?'
"Nếu tôi ngủ, không phải sẽ vị em lợi dụng sao?". Híp híp mắt, tay dùng sức đẩy nàng ra, thanh âm Tần Thanh Miểu lạnh lùng, không chừa lại chút tình cảm nào.
"Ngô...ngô...'. Méo miệng, nhìn thấy nàng vẫn chưa tỏ vẻ nguôi giận, Cố Úc DIễm chỉ có thể quay lại cái ghế nhỏ một lần nữa, vẻ mặt đầy oán niệm.
Khẽ hừ một tiếng, làm như không thấy vẻ mặt buồn bực của Cố Úc DIễm, Tần Thanh Miểu cũng không có ý muốn ngủ nữa, mà ngồi dậy vuốt vuốt tóc, giơ giơ cằm về phía nàng, "Tới chỗ người đàn bà kia nhìn xem".
"Nha...."
Ánh nắng giữa trưa có chút bức người, hai người đi ra sân, Cố Úc Diễm theo thói quen nâng tay che ánh mắt, bởi vì chói mắt mà nhăn mi lại, nghiêng đầu nhìn khuôn mặt trắng nõn của Tần Thanh Miểu, chợt dừng bước, "Miểu Miểu, chờ em một chút nha'.
Nói xong, cũng không chờ phản ứng của Tần Thanh Miểu, xoay người vội vàng chạy vào nhà, sau đó lại vội vàng chạy ra, trong tay cầm một cái ô.
Mở ô ra che trên đầu nữ nhân, nghiêng ô qua, lúc này Cố Úc Diễm mởi lộ ra nụ cười toe toét ngốc nghếch, 'Được rồi, đi thôi'.
"Ân". Trên mặt vẫn như cũ không có một tia gợn sóng nào, thật giống như không hề để ý đến hành động quan tâm mình của Cố Úc Diễm, Tần Thanh Miểu thản nhiên lên tiếng, theo bước chân nàng men theo con đường nhỏ, tròng mắt thoáng hiện lên một tia nhu tình.
Hai người không nói gì suốt cả đường đi, Cố Úc Diễm không thèm để ý chút nào, nhưng khi nhìn thấy Tần Thanh Miểu quay mặt, rồi nghĩ đến mấy lời nói của Tần Thanh Miểu lúc mình giận giỗi, liền nhịn không được vui vẻ một trận, tươi cười trên mặt muốn giấu thế nào cũng không thể giấu.
Đợi cho đến lúc đứng ở trước cửa nhà Vương Vận Như, Cố Úc Diễm mới chợt ý thức đến một vấn đề.
Các nàng và Vương Vận Như không hề quen biết nhàu, chẳng lẽ để Tần Thanh Miểu cứ như vậy mà trực tiếp tới tìm bà ấy sao?
"Miểu....Miểu Miểu....". Thấy Tần Thanh Miểu muốn gõ cửa, Cố Úc DIễm vội vàng kéo nàng, ' Chị cứ như vậy mà gặp mặt bà ấy sao?'
"Chứ còn lựa chọn nào khác sao?'. Nhăn mi, tầm mắt Tần Tjanh Miểu dừng ở bàn tay Cố Úc Diễm đang kéo lấy cánh tay mình, "Tôi không cần phải khách khí với người đàn bà kia".
"Không phải...". Biết rõ nữ nhân trước giờ luôn bình tĩnh không thể giữ được sự bình tĩnh đó trước sự kiện lần này, cha làm chuyện có lỗi với mẹ mình, bất kì đứa con nào cũng sẽ có cảm giác tức giận, mà chuyện ám trong lòng Tần Thanh Miểu đã nhiều năm, giờ phút này có thể thấy được.... Nữ nhân bên ngoài của cha, dù có lí trí thế nào cũng sẽ xúc động, Cố Úc Diễm vội vàng kéo nữ nhân làm động tác gõ cưa, "Em sợ sẽ đả thảo kinh xà*"
Nếu không phải sợ đả thảo kinh xà,, thì nàng đã sớm nến cửa nhà Vương Vận Như rồi, nhưng sợ VƯơng Vận Như sẽ nói chuyện này cho Tần Thanh Dật, tiện đà yêu cầu Tần Thanh Dật dùng thủ đoạn với các nàng, cho nên mới kéo dài đến bây giờ.
Mày căng ra, Tần Thanh Miểu nhìn Cố Úc Diễm, vài giây sau thì nhẹ nhàng gật đầu, "Ân".
Nhưng làm thế nào để vừa gặp được Vương Vận Như, lại vừa có thể dò hỏi những chuyện các nàng đang thắc mắc đây?
"Tiểu Diễm, sao lại ở đây?'. Ngay lúc hai người đang lo lắng không biết làm thế nào để gặp Vương Vận Như, mẹ Nguyễn Minh Kỳ lại từ tiệm tạp hóa đi ra, thấy nàng liền mở miệng gọi một tiếng.
Nghe được thanh âm thì quay đầu lại, thấy mẹ Nguyễn Minh Kỳ, vốn liếc Tần Thanh Miểu một cái theo bản năng, sau đó thì vui vẻ, trực tiếp nghênh đón, nói ra ý tứ muốn gặp Vương Vận Như của mình và Tần Thanh Miểu.
Có chút tò mò đánh giá Tần Than Miểu, nghe Cố Úc Diễm hỏi mình có cách nào để gặp Vương Vận Như không, mẹ Nguyễn Minh Kỳ tuy răng không hai người bọn họ làm vậy vì mục đích gì, nhưng không hỏi nhiều, chỉ gật đầu, "Hai người theo sau ta đi, nghe ta và A Như nói chuyện".
"Dạ". Dùng sức gật đầu hai cái, Cố Úc Diễm kéo tay Tần Thanh Miểu đuổi theo nữ nhân đang tiến lên gõ cửa, không lâu sau liền thấy phiến cửa gỗ kia mở ra, đứng sau cánh cửa là một nữ nhân mặc đồ ngủ, nhìn sơ ra cũng có thể chắn rằng loại vải dệt của áo ngủ kia là hàng tốt, ngay sau đó liền cảm giác được tay bị nắm chặt.
Nhìn trộm Tần Thanh Miểu ở bên cạnh, chỉ có thể thấy vẻ mặt bình thản của nàng, Cố Úc Diễm đau lòng cũng không quản tay mình bị bàn tay lạnh lẽo kia nắm đến có chút đau, nhẹ nhàng nắm trở về bàn tay kia.
"Các người là....". Vương Vận Như tất nhiên không biết Cố Úc Diễm và Tần Thanh Miểu, chỉ mơ hồ cảm thấy nữ nhân trước mặt có chút quen mắt, khó hiểu.
"Tôi ở Nguyễn gia cách đây không xa". Mẹ Nguyễn Minh Kỳ nói không chút hoang mang, vẻ mặt thật thà phúc hậu tươi cười, "Còn đây là hai người con của Cố gia".
"Nga, có chuyện gì không?'. Nhẹ nhàng gật đầu tỏ vẻ hiểu được, Vương Vận Như lại nhìn qua Cố Úc Diễm và Tần Thanh Miểu, cuối cùng tầm mắt dừng trên người Tần Tanh Miểu, trong ánh mắt lộ ra vẻ nửa tin nửa ngờ.
"Tôi nghe lão Ngô nói cô muốn bán nhà, vừa lúc hai người này muốn mua một căn phòng nhỏ ở thôn ta". Rất tự nhiên nói, " Bọn họ đều làm việc ở thành phố, cô cũng biết đấy, giá cả ở thành phố không giống ở đây, hiển nhiên có xu hướng về nông thôn mua nhà".
Nghe nói vậy, vẻ hồ nghi trên mặt Vương Vận Như cũng giảm đi một chút, tất nhiên vẫn chưa tin tưởng hoàn toàn, nhưng vẫn nghiêng người, "Vào nhà rồi nói".
"Được". Mẹ Nguyễn Minh Kỳ cũng không giải thích thêm gì nữa, bước vào nhà, Cố Úc Diễm và Tần Thanh Miểu liếc nhau, rồi cũng đi theo.
Sau khi vào nhà xem xét thì thấy căn nhà bên ngoài tuy có chút cũ nát nhưng bên trong được trang hoàng không tệ, Tần Thanh Miểu liếc mắt một cái xem xét, liên có thể nhìn ra cách trang trí này hoàn toàn khác biệt với nông thôn, ánh mắt lạnh xuống.
"Ngô, Miểu Miểu, chị cảm thấy thế nào?'. Bởi vì thấy ánh mắt lạnh như băng của Tần Thanh Miểu nên lo lắng rồi lại nhìn qua Vương Vận Như vẫn chưa hoàn toàn tin lời của mẹ Nguyễn Minh Kỳ. Cố Úc Diễm quét mắt nhìn xùng quanh, đụng đụng cánh tay Tần Thanh Miểu, ý muốn nữ tử không biết đang nghĩ đến cái gì kia hồi phục tinh thần, gật gật đầu, "Nhìn không tệ".
"Ừ".
Mẹ Nguyễn Minh Kỳ thấy thế cũng nói, "Hai người nhìn xung quanh thử xem, dì có thể khẳng định với các con, căn phòng nhỏ này ở trong thôn ta là không tệ đâu, các con a, cũng chỉ vừa mới lập nghiệp, nên mua nơi này".
Không biết vì sao, nghe người này nói như vậy, Cố Úc Diễm bỗng nhiên có cảm giác mình và Tần Thanh Miểu đang thật sự có tính toán mua nhà kết hôn, hau má ửng đỏ, lại trộm nhìn Tần Thanh Miểu một cái, thấy nàng ôm ngực nhìn chung quanh, ngữ khí thản nhiên, "Tiểu Diễm, nơi này hứng ánh nắng mặt trời, rất thích hợp cho ông bà ngoại ở".
Trừng lớn mắt, hiển nhiên không nghĩ tới Tần Thanh Miểu sẽ nói như vậy, ngay sau đó rất nhanh phản ứng lại, đuổi theo bước chân Tần Thanh Miểu, nhìn nhìn cửa sổ, "Em cũng thấy vậy, đặc biệt là căn phòng kia, lúc sáng sớm ông ngoại có thể ở nơi này đọc sách".
Thấy hai nàng đối thoại giống như thật sự cần mua nhà tại nông thôn, tâm tình Vương Vận Như rốt cục cũng buông xuống, cười híp mắt nói với hai người, "Căn phòng nhỏ của tôi tuyệt đối là dùng nguyên liệu tốt nhất để xây, thời gian trôi qua lâu cũng không dễ gì hư hại, hai cô có thể yên tâm... Còn nữa a, nơi này cũng đã được trang trí a, nhìn chỗ này xem....."
Trực tiếp kéo tay Cố Úc Diễm tiến vào một căn phòng, chỉ vào từng chỗ nói, Vương Vận Như cố gắng đẩy mạnh tiêu thụ phòng ốc với hai người trẻ tuổi, Tần Thanh Miểu chợt mở miệng, "Nhà này tốt như vậy, tại sao phải bán đi?"
Hơi sững sờ, không nghĩ đến nữ nhân thoạt nhìn rất lạnh sẽ hỏi vậy, nhưng cũng không nghĩ nhiều, Vương Vận Như cười nói, "Không lâu nữa tôi sẽ rời đi, giữ lại cũng không ích gì, chẳng thà bán đi"
"Ôi, hóa ra là thật a". Nữ nhân theo sau vào nãy giờ không nói gì nhiều giờ khắc này lại mwor miệng, vẻ mặt tươi cười, "Tôi nghe nói A Như muốn lên thành phố a, đó là nơi tốt nhất, nông thôn làm sao có thể so với thành phố, cần gì có đó, ra cửa thì đi xe công cộng, về nhà bật điều hòa"
"Ha ha, cũng không có gì". Nghe nàng nói thế, Vương Vận Như tựa hồ lại càng đắc ý, "Nếu hai người muốn căn phòng này, tôi sẽ lấy giá hữu nghĩ cho hai người, không nhiều đâu"
"Nha, vậy thì tốt quá rồi, tôi nghe nói a Như là người hào phóng dễ nói chuyện nhất". Mẹ Nguyễn Minh Kỳ nịnh hót nói, mà thái độ này dừng trong mắt Vương Vận Như, lại càng xác định mấy người này là tới mua nhà, cười ha ha không nói lời nào.
"Ngô, dì, thành phố có rất nhiều áp lực" Cố Úc Diễm xác định nữ nhân lãnh đạm Tần Thanh Miểu không có khả năng mua căn phòng này, có chút không hiểu, nhưng vẫn cố ý lộ ra vẻ mặt buồn bực, "Đi làm phải chen chúc trong xe công xộng, giá cả thì cao gần chết, một tháng tiền lương không chống được bao lâu....."
"Đúng a, Minh Kỳ nhà tôi lúc gọi điện thoại trở về đều luôn than vất vả". Phụ họa theo, nữ nhân lắc đầu, lại nhìn về phía Vương Vận Như, "A Như a, lời thật thường khó nghe, cô đừng để ý a.... Mà tôi xem nhà này cô cũng đừng bán, vạn nhất ở thành phố gặp chuyện... Ôi chao..."
"Ha ha, cô yên tâm đi". Tựa hồ giống như đang nghe chuyện cười, Vương Vận Như cười ha ha, nếp nhăn nơi khóe mắt lộ rõ, "Tôi đây chính là đi làm bà lớn, người kia của tôi chính là chủ của công ty lớn, ra cửa đều là xe đưa xe đón, ở trong biệt thự, con tôi cũng cố gắng hiếu thuận, cuối cùng cũng để cho tôi an hưởng lạc phú"
Mắt chợt lóe lên, Tần Thanh Miểu nhìn nữ nhân đang nghĩ đến cuộc sống tương lai tốt đẹp, mấp máy môi.
"Con của cô?". Lúc này thì mẹ Nguyễn Minh Kỳ quả thật không phải là khách sao nữa, ánh mắt kinh ngạc, "Nhiều năm như vậy, tại sao chưa nghe cô nói,,,,:
"Ha Ha...". Lúc này Vương Vận Như cũng không nhiều lời nữa, chỉ cười nhẹ, tay vỗ về vòng ngọc xa xỉ trên cô tay phải, "Đúng vậy a, con tôi, đợi nhiều năm như vậy a..." 

========================

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Tiểu thuyết bách hợp

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Tiểu thuyết Bách hợp - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna