Google.com.vn Đọc truyện Online

01/07/2018

Thủy Hỏa Giao Dung (Bằng Y Úy Ngã) - Tập 119 + 120

Đăng bởi Ngân Giang | 01/07/2018 | 0 nhận xét

Chương 119

Trong bóng tối, không ai thấy rõ vẻ mặt của người kia, Cố Úc Diễm vẫn duy trì tư thế nửa quì, tay nắm thật chặt tay trái Tần Thanh Miểu, đầu ngón tay có thể cảm nhận sắc lạnh của chiếc nhẫn kia
Căn phòng trở nên yên tĩnh, đến nỗi có thể nghe được cả tiếng hít thở của nàng ngay bên tai, chỉ như thế cũng đủ làm cho tâm trạng trở nên cực kì hồi hộp, hô hấp ngày càng dồn dập, chờ đợi câu trả lời của nàng.
Tay phải đặt lên tay trái của nàng, khẽ chạm cái nhẫn bên dưới, Tần Thanh Miểu chỉ có thể thấy được thân ảnh mờ ảo của Cố Úc Diễm đang quì trước mặt mình nhờ vào một chút ánh sáng hắt vào từ cửa sổ, đưa tay xoa lên đầu người đang quì kia, cắn cắn môi dưới, thân mình nghiêng về trước, chậm rãi ngồi xổm xuống ngang bằng với nàng, nhờ vào cảm giác mà nhẹ vuốt lên mặt Cố Úc DIễm, giọng nói ôn nhu vào thời khắc này làm cho tim người kia đập cực nhanh, "Tôi vẫn chưa kịp mua nhẫn cho em, sao lại không nói sớm với tôi?"
"Ách?'. Bị Tần Thanh Miểu hỏi vấn đề làm sửng sốt, rồi lập tức cảm thấy dở khóc dở cười, cảm thấy được nữ nhân này tại sao lại có thể đáng yêu như thế, Cố Úc Diễm nhếch miệng cười ngây ngô, trực tiếp ôm nàng vào ngực, cằm đặt tại hõm cổ của nàng, thanh âm mềm mại, "Miểu Miểu Miểu Miểu.... Là em đang cầu hôn chị..."
Hóa ra lời câu hôn, lời đáp lại không nhất thiết phải là "tôi nguyện ý", mà câu trả lời của Tần Thanh Miểu, cũng làm cho người ta rất mừng.
Khó có khi không ra vẻ ngạo kiều lạnh lẽo, thuận thế tựa vào lòng Cố Úc Diễm, mặc dù không nhìn thấy vẻ mặt lẫn nhau, nhưng hoàn cảnh này vẫn làm cho lòng người nhu tình như nước, vừa mới tỉnh ngủ, thân mình vẫn chưa thức hẳn, nhịn không được nhắm nghiền hai mắt, dịu dàng nói, "Ngốc muốn chết".
Kéo Cố Úc Diễm đứng lên, bước qua bên cạnh bật công tắc đèn, đèn sáng lên trong nháy mắt, hai người đều không chịu nổi nheo mắt lại, lúc mở mắt ra lại, Tần Thanh Miểu thấy rõ khuôn mặt đỏ ửng của Cố Úc Diễm, hiển nhiên là do vừa mới đeo nhẫn cho nàng nên vẫn còn rất ngượng ngùng. Nghĩ đến đó,cúi đầu nhìn chiếc nhẫn trên tay trái của mình, ánh mắt càng thêm ôn nhu.
Chớp chớp mắt, chịu đựng ánh nhìn thẳng tắp của Tần Thanh Miểu, tuy rằng ánh mắt kia làm tâm mình ngứa đến mức muốn ôm nàng, nhưng Cố Úc Diễm vẫn rất xấu hổ, mặt càng thêm đỏ, rũ đầu xuống, cũng liếc đến chiếc nhẫn kia, sau đó lại bắt đầu cười ngây ngô.
Biết rõ Tần Thanh Miểu sẽ không cự tuyệt nàng, nhưng biết thì chỉ là biết, cứ như vậy nhìn chiếc nhẫn trên ngón tay trắng nõn kia, cái cảm giác thỏa mãn này, thật không thể diễn tả được bằng lời.
"Được rồi, nhìn thật ngốc". lúc này trong phòng đã sáng trưng, Tần Thanh Miểu thấy Cố Úc Diễm cười đến muốn rớt hàm, không hình tượng liếc mắt.
"Hắc hắc". Lại cười cười, kéo Tần Thanh Miểu ngồi vào bên giường, Cố Úc Diễm nhìn chiếc nhẫn, rồi ngẩng đầu nhìn Tần Thanh Miểu, rồi lại nhìn chiếc nhẫn, cứ thế nhìn qua nhìn lại cả người lẫn nhẫn, thẳng đến khi Tần Thanh Miểu oán trách mắng nàng, thì mới gãi đầu, "Em đi nấu chút gì đó, Miểu Miểu, chị chờ ở đây nha".
"Ân".
Thấy Cố Úc Diễm tâm tình trên mây đi ra ngoài, vẻ tươi cười trên mặt Tần Thanh Miểu càng tăng thêm, vuốt vuốt tóc, tầm mắt chuyển xuống cây bút ghi âm đặt trên bàn, nụ cười đông lại, đứng dậy cầm lấy cây bút.
Nội dung cũng không có gì nhiều, khái quát chỉ là cuộc nói chuyện diễn ra trước khi mình đến khoảng một hai phút, đơn giản bức Cố ÚC Diễm rời khỏi nàng, theo sau đó là đưa tiền cho Cố Úc Diễm....
Nhẹ nhàng cau mi, đóng bút ghi âm, Tần Thanh Miểu cúi đầu nhìn cây bút trong tay, hồi lâu sau, thở dài
Sáng sớm hôm sau, sau khi Cố Úc Diễm... tỉnh lại, Tần Thanh Miểu đã muốn rửa mặt hảo rồi ra khỏi phòng tắm rồi, đang ngồi trước bàn trang điểm chải tóc.
Nghiêng thân mình nhìn động tác của nàng, hồi lâu sau mới uể oải vươn ngoài, dụi dụi mắt trượt xuống giường, cũng đi rửa mặt đi thay quần áo, đợi cho đến lúc xong xuôi hết thảy, đi ra, Cố Úc Diễm có chút giật mình.
Vẫn giống như trước, một tay cầm túi xách, một tay kéo Cố Úc Diễm, tới chỗ cửa, đang muốn mang giày, đột nhiên thấy Cố Úc Diễm đứng như trời trồng, mặt dại ra, Tần Thanh Miểu lắc đầu, nâng tay nhẹ nhàng gõ vào ót nàng, "Lại phát ngốc gì đấy?"
"Miểu Miểu, nhẫn....". nháy mắt vài cái, tầm mắt dừng ở tay trái của Tần Thanh Miểu, trong lòng Cố Úc Diễm vốn rất cảm động, nhưng vẫn rất rối rắm, "Người ở công ty thấy được, chẳng may...."
"Em quản chuyện này làm gì?". không cho nàng nói hết câu thì đã cắt đứt, không cần tự hỏi cũng hiểu được ý nàng, Tần Thanh Miểu rất tức giận, "Muốn tôi tháo nhẫn xuống?"
"A?". Mở to mắt, vội vàng lắc đầu phủ nhận, mặt Cố Úc Diễm đỏ lên, "Đương nhiên là không muốn, Miểu Miểu phải đeo cả đời".
"Ân hừ". Đối với lời nói của nàng không có vẻ gì phản ứng lại, Tần Thanh Miểu giơ giơ cằm, xoay người mang giày, Cố Úc Diễm ngơ ngác đứng bên cạnh, thấy nàng như thế, một lúc lâu mới hồi phục tinh thần lại, rồi bắt đầu cười ngây ngô.
"Em đã cười suốt một buổi tối rồi". Đợi đến khi đưa Cố Úc Diễm đến viện kiểm sát, thấy nàng vẫn còn vẻ mặt ngu ngốc đó, Tần Thanh Miểu rốt cục không thể nhịn được nữa, "Em muốn dọa người đến khi nào?"
Lè lưỡi, cũng biết mình hơi khoa trương, nhưng hễ cứ nghĩ đến chuyện Tần Thanh Miểu nhận nhẫn của nàng, lại muốn cười, huốn chi nữ nhân trước mặt, còn cứ như vậy mang nhẫn đi làm, làm sao mà nàng lại không vui vẻ hưng phấn được chứ.
Vỗ vỗ đầu nàng rồi đuổi xuống xe, khẽ hừ một tiếng rồi lái xe rời khỏi, nhưng ánh mắt vẫn nhịn không được mà liếc nhìn kính chiếu hậu, thẳng đến khi bóng dáng người kia khuất khỏi tầm mắt, Tần Thanh Miểu mới thật sự rời đi.
Giống như Cố Úc Diễm dự đoán, cứ hễ mỗi nhân viên đi làm, phàm là thấy chiếc nhẫn trên tay trái của Tần Thanh Miểu, thì đều lộ ra vẻ mặt kinh ngạc.
Bí mật khó giữ nếu có quá nhiều người biết, bất quá chỉ cần một buổi sáng, hầu như cả Tần thị đều biết Tần tổng giám đốc lạnh băng nghiêm khắc kia, trên tay đã có thêm một chiếc nhẫn.
Và theo lẽ tự nhiên, tin tức Tần Thanh Miểu sắp kết hôn, cứ như vậy lan khắp công ty, mà Tần Thanh Miểu, đối vơi chuyện lần này không để ý chút nào, vẫn mặt lạnh làm việc, nhưng khi xử lí xong công việc, một mình ở trong phòng, mỗi lần nhìn chiếc nhẫn, trong lòng liền ngọt thêm nhiều phần.
Cửa phòng bị đẩy ra một cách bất ngờ, nữ nhân vừa vuốt ve chiếc nhẫn, rồi băn khoăn lúc ra về có nên kéo Đường Vận đi mua nhẫn cho Cố Úc Diễm không ngẩng đầu, thấy người trước mặt, sắc mặt Tần Thanh Miểu lập tức lạnh xuống, "Ra ngoài!".
"Tần Thanh Miểu". trên mặt đầy vẻ phẫn nộ, Vệ Minh Khiêm chỉ chiếc nhẫn, "Thân phận hiện tại của cô là vợ chưa cưới của tôi".
Giữa hắn và Tần Thanh Miểu có hôn ước, công ty có rất nhiều người biết, tuy nói Tần Thanh Miểu luôn có vẻ xa cách hắn, nhưng khi nghe được người khác đàm luận đến chiếc nhẫn trên tay vợ chưa cưới của mình, vẫn làm cho hắn vô cùng mất mặt.
Đối với nữ nhân này, hiện tại chỉ có phẫn hận.
"Ra ngoài". không để ý lời của hắn, thanh âm Tần Thanh Miểu lạnh như băng, gằn từng tiếng, "Gõ cửa, rồi mới được vào"
"Cô..."
"Ra ngoài".
Phẫn nộ nhìn nàng, Vệ Minh Khiêm tức giận đến mức cắn răng, đang muốn phát tiết, di động chợt vang lên.
Lấy điện thoại ra, thấy người bên kia báo tin, khuôn mặt phẫn nộ lập tức chuyển sang tươi cười, quay lại phía Tần Thanh Miểu, càng thêm dương dương tự đắc, ngữ khí hung hăng càn quấy, "Buổi chiều diễn ra cuộc họp cổ đông, tôi sẽ chờ xem, đến lúc đó cô còn dám dùng bộ dạng này đối mặt với tôi nữa không".
Khóe môi câu lên, thấy bộ dáng tiểu nhân đắc ý của Vệ Minh Khiêm, Tần Thanh Miểu không có vẻ gì giận giữ, ngược lại còn cười cười, con người xinh đẹp híp lại, "Tôi chờ". 

Chương 120

Lúc Tần Thanh Miểu và Đường Vận vào thì phòng họp đã đầy người.
Tần Mộ nghiêm túc ngồi ở vị trí chủ tọa, thấy nàng tiến vào, hàng mi nhăn lại nới lỏng ra, mà Tần Thanh Dật ở bên cạnh vẫn duy trì nụ cười thản nhiên, nhưng đôi mắt cũng vô cùng ngưng trọng.
Cùng Đường Vận ngồi xuống, Tần Thanh Miểu quét mắt qua từng người, ánh mắt vẫn vô cùng bình tĩnh, nhưng trong đó có vài tên cổ đông, lúc tiếp xúc với tầm mắt nàng thì lập tức chuyển đi, tựa hồ không dám đối mặt với nàng.
Đặt vẻ mặt của những người này vào mắt, Đường Vận cười khinh thường ở trong lòng, rồi có chút lo lắng nghiêng đầu nhìn về phía Tần Thanh Dật, không nghĩ tới nam nhân đang ngồi bên cạnh Tần Mộ đã nhìn nàng từ trước, tầm mắt hai người giao nhau, ánh mắt Đường Vận không khỏi bất ngờ, nhưng không hề né tránh mà đối diện với anh ta, thẳng đến khi nam nhân đó dời tầm mắt đi.
Thấy anh ta như thế, tâm Đường Vận lập tức lạnh đi vài phần, thở dài hai tiếng, rồi lại nhìn Tần Thanh Miểu ở bên cạnh, ngồi thẳng thân mình chờ cuộc họp bắt đầu.
"Mọi người đến đủ rồi chứ?'. Trong phòng họp luôn vang lên một ít thanh âm bàn luận vụn vặt, nhưng khi tất cả tập trung đông đủ thì không gian lập tức trở nên yên tĩnh, Tần Mộ quét mắt nhìn từng người, ngữ khí nặng trĩu, "Có ai giải thích cho tôi chuyện gì đang xảy ra không?"
Nói xong, tầm mắt quét qua nữ nhân đang ôm ngực, vẻ mặt đông lạnh, nhưng Tần Thanh Miểu không thèm liếc ông ta một cái, tựa hồ cảm giác được tầm nhìn của ông ta nên mới hạ mắt xuống, khóe môi cong lên, có chút trào phúng.
"Chú Tần, cứ để cháu giải thích đi". Nam nhân luôn duy trì vẻ tự đắc từ đầu đến giờ đứng lên, khiến Tần Mộ có chút kinh ngạc, rồi lập tức giống như nghĩ đến cái gì, đồng tử co rút lại, nhìn về phía người đàn ông trung niên ngồi bên cạnh Vệ Minh Khiêm.
"Cuộc họp cổ đông, đương nhiên là để bàn bạc những việc quan trọng". Hai tay chống lên bàn họp, Vệ Minh Khiêm vừa nói vừa trưng ra nụ cười tao nhã, ánh mắt chăm chú vào Tần Thanh Miểu, "Hôm nay triệu tập mọi người, chủ yếu là thảo luận vấn đề chọn ra chủ tịch".
Sắc mặt khẽ biến, Tần Mộ vẫn nhìn hắn, nhưng ánh mắt đầy vẻ khó hiểu.
Đối với ánh mắt gần như khiêu khích của Vệ Minh Khiếm, Tần Thanh Miểu không hề có ý tránh né, hai tay vẫn vòng trước ngực, duy trì tư thế lạnh lẽo, trong mắt không có một chút sợ hãi nào, nhìn không ra nửa điểm cảm xúc, đối diện với Vệ Minh Khiêm, trái lại làm cho nam nhân dương dương tự đắc kia tự động vòng tầm mắt qua phía Tần Mộ, "Chú tần, chắc chú không có ý kiến gì chứ?"
Trầm mặc một lát, đối với câu hỏi của Vệ Minh Khiêm, đương nhiên Tần Mộ không thể phản bác gì, chỉ gật gật đầu, nhưng trong mắt vẫn ánh lên vẻ khó hiểu.
Đương nhiên không thể hiểu nổi, công ty cổ phần Tần thị, hiện giờ có 50% vốn điều lệ là thuộc về Tần gia, phần ra ba phần, 35% nằm trong tay Tần Mộ, mà 20% còn lại, thì lúc Tần Thanh Miểu và Tần Mộ tốt nghiệp đã giao cho hai anh em bọn họ, mỗi người một nửa. 50% vốn, hiển nhiên là ưu thế tuyệt đối.
Nhưng sau khi cuộc bỏ phiếu bắt đầu, sắc mặt Tần Mộ ngày càng trở nên khó coi.
Mấy cổ đông có quan hệ cực kì tốt ngày thường đột nhiên bỏ phiếu cho cha của Vệ Minh Khiêm, là nam nhân luôn cùng ông ta xưng anh gọi em, là nam nhân thiếu chút nữa đã kết giao thông gia với ông ta.
Tần Thanh Miểu vẫn luôn duy trì vẻ mặt bình tĩnh, tựa hồ đã đoán trước được sự tình sẽ xảy ra, mà vẻ mặt này khi rơi vào mắt Vệ Minh Khiêm, liền bị gán cho vẻ hờ hững.
Thời gian dần trôi qua, rất nhanh đã đến lượt Tần Thanh Miểu bỏ phiếu, trực tiếp cầm 10% phiếu của mình ném vào thùng phiếu của Tần Mộ, đứng ở một bên nhìn ca ca của mình, lúc nhìn thấy anh ta bỏ phiếu của mình vào thùng phiếu bên kia, sắc mặt Tần Thanh Miểu rốt cục cũng có chút biến hóa, nhưng không phải kinh ngạc và phẫn nộ như Tần Mộ, mà chỉ mang theo một ít tiếc hận và bất đắc dĩ.
"Tần Thanh Dật!". Đại hội cổ đông lần này làm Tần Mộ bất mãn cực kì, cộng thêm vị anh em tốt kia phản bội mình, nhưng vẫn cố duy trì lí trí chờ công bố kết quả, vốn tưởng rằng cuộc họp cổ đông lần này cũng chỉ là một tiếc mục nhàm chán, lại chưa từng nghĩ đến con trai mình sẽ làm ra chuyện như thế, Tần Mộ nhìn không được vỗ bàn, trong mắt hừng hực lửa giận.
10% số phiếu đổi chỗ, tình thế lập tức xoay chuyển, số vốn trong tay Tần Thanh Miểu và Tần Mộ cộng lại bất quá chỉ có 45%, tính cả 3% trong tay Đường Vận, không đủ quá nửa.
Tần Thanh Dật trầm mặc, khuôn mặt không xuất hiện chút biểu cảm nào, Vệ Minh Khiêm từ tốn nhã nhặn liếc mắt với cha hắn, cùng lộ ra nụ cười tươi.
Đến khi gã cổ đông cuối cùng ném phiếu vào thùng phiếu của cha Vệ Minh Khiêm, cuộc bỏ phiếu tựa hồ sắp chấm dứt, 48% so với 49%, Đường Vận nhăn mi lại, quay đầu nhìn Tần Thanh Miểu, lại thấy bộ dáng thản nhiên của nữ nhân kia, hiển nhiên không hề để ý đến chuyện này.
"Nghe nói người cuối cùng quyết định đại cục chính là người nổi bật nhất, phải không, Tiểu Linh Lung~~". Lúc này cửa phòng họp đột nhiên bị mở ra, một thân chính trang nhưng cố tình lại trưng ra nụ cười quyến rũ, trong tay còn cầm một phần văn kiện, Lệnh Hồ Huyên vừa nói vừa tiến vào, Thương Linh Lung đi bên cạnh nàng, bởi vì những lời này mà liếc mắt một cái, cũng không quản tất cả mọi người trong phòng đang nhìn hai nàng.
Lắc đầu, Tần Thanh Miểu vốn đang đứng, nhưng khi thấy các nàng bước vào thì trực tiếp ngồi xuống, trong mắt xẹt qua một chút tiếu ý, Đường Vận cũng nhẹ nhàng thở ra, ngồi xuống theo.
"Lệnh Hồ luật sư?". Tần thị là tập đoàn hàng đầu, mọi người đương nhiên cũng biết đến Lệnh Hồ Huyên, nhưng giờ phút này nàng xuất hiện ở đây, lại khiến cho vài người trong phòng có chút bất an.
"3% cổ phần a, hắc....". Khóe môi vểnh lên trên, mị nhãn khẽ liếc Tần Thanh Miểu, Lệnh Hồ Huyên kiều mị nói, "Tổng giám đốc nói xem, nên ném vào cái thùng nào đây?"
Mày liễu nhăn lại, Tần Thanh Miểu nhìn nàng, từ chối cho ý kiến.
Không có được lời đáp, cũng không biểu hiện hành động tiếp theo, nhưng Thương Linh Lung lại âm thầm nhéo eo Lệnh Hồ Huyên, khiến cho sắc mặt nàng thay đổi ngay lập tức, ho khan một tiếng rồi bỏ 3% cổ phần kia vào thùng phiếu của Tần Mộ, "Nể mặt tiểu học muội, nên giúp cha vợ của tiểu học muội vậy".
Lời này vừa thốt ra, nữ nhân luôn bình tĩnh kia lập tức có thay đổi, khuôn mặt thoáng hiện lên nét đỏ ửng, ánh mắt cũng có chút mất tự nhiên.
Đặt phản ứng của bạn tốt vào mắt, Đường Vận khẽ cười, tiếp tục nhìn đến vẻ mặt kinh ngạc của những người khác trong phòng họp, cười có chút châm chọc.
Đến nỗi khuôn mặt từ tốn nhã nhặn của cha Vệ Minh Khiêm cũng lập tức trở nên khó coi như khỉ ăn ớt, càng làm cho nàng có cảm giác muốn cười rộ lên
Bất quá 3% này, vào thời khắc này, quả nhiên là có vai trò vô cùng quan trọng.
Ngay cả Tần Mộ cũng có chút kinh ngạc, làm cho nàng cảm thấy tuồng kịch này có vẻ rất vui, nhất là lúc Lệnh Hồ Huyên nói câu "Nể mặt tiểu học muội" cùng với "Cha vợ tiểu học muội", có thể làm cho Tần Thanh Miểu băng sơn không sợ gì kia lộ ra biểu tình mất tự nhiên, dĩ nhiên làm nàng cảm thấy không uổng công bỏ thời gian xem một vở kịch tuyệt vời như vậy.
Cuộc họp cổ đông cứ như vậy mà kết thúc với đủ loại vẻ mặt, từ kinh ngạc đến luống cuống. Chủ tịch vẫn là Tần Mộ, tổng giám đốc vẫn là Tần Thành Miểu, tựa như chẳng.... có gì thay đổi, nhưng có một thứ gì đó không giống với trước kia.
Vốn tưởng rằng nắm chắc phần thắng trong tay, không đoán được Lệnh Hồ Huyên lại xuất hiện vào phút cuối, khuôn mặt Vệ Minh Khiêm và cha của hắn đều xanh mét, không nói được câu nào mà bỏ đi, mà một đám cổ đổng kia cũng xấu hổ, vội vàng đi mất.
Phòng họp to như vậy, rất nhanh chỉ còn lại ba người Tần gia, với Đường Vận, Lệnh Hồ Huyên và Thương Linh Lung.
Sóng mắt lưu chuyển, cảm giác rõ không khí quái dị giữa ba người một nhà kia, Lệnh Hồ Huyên cười nhẹ, nắm tay Thương Linh Lung, "Xem ra các người phải xử lí việc nhà, tôi với Linh Lung không quấy rầy nữa".
"Cảm ơn". Tần Thanh Miểu nhẹ nói một câu, nhưng khuôn mặt lại lập tức xuất hiện một vệt hồng, hiển nhiên là nhớ lại câu nói lúc này của Lệnh Hồ Huyên.
"Giúp tôi hỏi thăm tiểu học muội". Lệnh Hồ Huyên nheo mắt, "Nếu gặp được ở phiên tòa, ngàn vạn lần nhớ thủ hạ lưu tình nha".
Mày liễu giương lên, Tần Thanh Miểu không chút khách khí, "Tôi sẽ bảo em ấy không được thủ hạ lưu tình".
Nữ nhân đi tới cửa chợt dừng bước, tiếp theo vang lên một tiếng cười dễ nghe, "Quả nhiên là một người vợ tốt".
Nghe đoạn đối thoại giữa hai người, Đường Vận không thể ngăn được nụ cười trên môi, đặc biệt là khi chứng kiên Tần Thanh Miểu cắn nhẹ môi, nhưng khi nhìn thấy Tần Thanh Dật, rất nhanh thu hồi nụ cười, thở dài chạm tay Tần Thanh Miểu, "Thanh Miểu, mình cũng ra ngoài trước, có chút chuyện cần phải xử lí"
"Ân".
Sau khi ba người rời khỏi, trong phòng họp không còn vang lên một chút thanh âm nào nữa, chỉ nghe được tiếng hít thở của Tần Mộ.
"Giải thích một chút đi". Hồi lâu sau, đối với chuyện xảy ra hôm nay, nam tử không thể chấp nhận hành động của con trai mình rốt cục mở miệng, ngồi vào ghế, dựa ra sau, ngửa đầu, nhắm nghiền hai mắt.
"Không có gì để giải thích". Đứng thẳng lưng, nam nhân luôn cung kính nghe lời khi ở trước mặt cha mình giờ phút này đã không còn, mày kiếm giương lên, "Thắng làm vua thua làm giặc, nếu không phải nhờ Thanh Miểu, hôm nay, ông nhất định sẽ thua".
"Tại sao?". mở mắt ra, đôi con người màu nâu sắc bén nhìn chằm chằm Tần Thanh Dật, tuy rằng Tần Mộ rất phẫn nộ, nhưng vẫn cố găng khắc chế tâm tình của mình, "Vệ gia cho anh cái gì, có thể khiến anh phản bội lại cha và em gái của mình?"
"Cha?". Khuôn mặt bình tĩnh của nam tử rốt cục cũng ánh lên nụ cười lạnh, "Ông thực sự coi mình là cha của tôi? Một khi đã như vậy, mẹ của tôi tính là cái gì?" 
========================

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Tiểu thuyết bách hợp

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Tiểu thuyết Bách hợp - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna