Google.com.vn Đọc truyện Online

01/07/2018

Thủy Hỏa Giao Dung (Bằng Y Úy Ngã) - Tập 129 + 130 (HOÀN)

Đăng bởi Ngân Giang | 01/07/2018 | 0 nhận xét

Chương 129

Cố Úc Diễm chưa từng tưởng tượng ra, mình có thể nhìn thấy Vệ Minh Khiêm ở tình huống như vậy.
Mặc trên người chế phục kiểm sát trưởng, cùng Thương Mặc ngồi xe đến trại giam, thấy nam nhân đầu bù tóc rối ngồi sau song sắt, Cố Úc Diễm có chút không dám tin vào hai mắt mình
Nâng tay dụi dụi mắt, xác định ngồi ở đối diện chính là Vệ Minh Khiêm luôn lộ ra vẻ mặt dương dương tự đắc đầy chán ghét, Cố Úc Diễm trừng mắt thật lớn, kéo kéo ống tay áo của Thương Mặc, đè thấp thanh âm, "Tổ trưởng, sao lại là anh ta".
"Tội phạm kinh tế a". đoán trước được vẻ mặt của Cố Úc Diễm sẽ như vậy, Thương Mặc nâng tay sờ sờ mũi, nén cười, vỗ vỗ vai Cố Úc Diễm, "Tôi không cho em xem hồ sơ trước, có phải rất ngạc nhiên không?"
"....". Cố ÚC Diễm có chút bất đắc dĩ, sau đó thì nhăn mi, "Có khi nào anh ta xin giảm án không?'
"Giảm cái cọng lông....". khó có khi Thương Mặc buông ra lời thô lỗ, thanh âm lại càng thêm thấp, "Em là họ hàng của hắn ta sao? Hay có liên quan dến vụ án?!"
"Nhưng mà....". đứa trẻ thành thật nhức đầu, có chút rối rắm, Thương Mặc trực tiếp trắng mắt liếc nàng một cái, cấm nàng nói tiếp, ho nhẹ một tiếng, ngồi thẳng người,"Chuyện thẩm vấn Vệ Minh Khiêm, chúng ta..."
Nghe thấy thanh âm của Thương Mặc, Vệ Minh Khiêm ngẩng đầu lên, thấy Cố Úc Diễm, cũng trừng lớn mắt, lập tức hét to lên, "Tại sao lại là cô, tôi không muốn cô thẩm vấn, tránh ra!"
Thẩm vấn... Cố Úc Diễm hết chỗ nói, sắc mặt Thương Mặc lạnh xuống, thanh âm lạnh như băng, "Đây là nơi công cộng sao đầy xe cô inh ỏi sao? Có ý kiến gì có thể nói, việc gì phải kêu la như thế!". Thủ trưởng đột nhiên bạo phát khí thế làm cho Cố ÚC Diễm có chút run sợ vỗ ngực, nhìn Vệ Minh Khiêm cũng bị dọa cho sợ, không dám nói gì nữa, không hiểu sao, cảm thấy tên này thật đáng thương
Nếu thay Trương Linh và Nhiễm Yên vào đây, chắc hẳn Vệ MInh Khiêm sẽ không sợ như vậy.
"Được rồi, người bị tình nghi Vệ Minh Khiêm, bây giờ khai ra một chút về sơ yếu lí lịch của anh đi". vẫn lạnh lùng nói, trong tay cầm bút, ánh mắt nhìn chằm chằm phần văn kiện trên bàn, bộ dáng nghiêm túc này của Thương Mặc, khiến Cố ÚC Diễm thu hồi tâm tư, cầm bút, chuẩn bị ghi chép.
Cũng không biết có phải do ảo giác không, Cố Úc Diễm cảm thấy hôm nay thẩm vấn Vệ Minh Khiêm, khí thế của Thương Mặc đang sợ hơn thường ngày rất nhiều, từ đầu tới đuôi đều trưng ra bộ mặt lạnh lùng, còn lạnh hơn mấy lần so với Triệu Mạt Thương. Trong lòng chợt hiểu ra, Thương Mặc đang trút giận thay mình, có chút cảm kích, nhưng cũng không quên ghi chép lại. Thẳng đến khi thẩm vấn xong, chợt ngửi được một trận mùi gay mũi, nghi hoặc nhăn mi lại, nghe thấy Thương Mặc cúi đầu mắng một câu, mới hiểu được, thì ra Vệ Minh Khiêm bị dọa đến tè ra quần.
Thất sự không biết nên dùng biểu cảm gì mới tốt, ít nhất trên người còn mặc chế phục kiểm sát trưởng, với lại đang ở một nơi cực kì nghiêm tức như vậy, nếu cười quá lớn thì thật không tốt, nhưng bảo nàng đồng tình thương cảm..... nói thật, nàng không có lương thiện đến mức này.
Người Vệ gia, lúc trước không từ thủ đoạn quấy phá Tần thị, còn hại Tần Thanh Miểu bị thương.
"Cười đi". Vệ Minh Khiêm cau may, vẻ mặt đầy ghét bỏ bị mang ra ngoài, Thương Mặc cười đầu tiên, theo thói quen chọt chọt khuỷu tay Cố Úc Diễm, "Đừng nghẹn nữa, nghẹn đến bệnh thì tôi cũng không mời bác sĩ giúp em đâu".
"Phốc....". còn đang mím môi, nghe Thương Mặc nói thì lập tức bật cười, may lúc này cũng không có ai khác ở trong phòng, cười đến mức này cũng sẽ không tổn hại đến hình tượng kiểm sát trưởng.
Sau một lúc lâu, cảnh sát lại dẫn tới một người khác, Cố Úc DIễm thấy được thì hơi giật mình, rồi lập tức trở lại bình thường.
Nếu Vệ Minh Khiêm ở đây, như vậy cha của Vệ Minh Khiêm cũng ở đây, âu cũng là chuyện bình thường.
Ngẩng đầu nhìn Cố Úc Diễm, cũng lộ ra vẻ mặt kinh ngạc, nhưng nam nhân đó rất nhanh đã khôi phục lại trạng thái bình tĩnh, Thương Mặc đối với lần này cũng chỉ lơ đễnh, hỏi theo trình tự, Cố Úc Diễm vẫn tiếp tục ghi chép, đợi đến khi kết thúc, người đan ông luôn cố gắng giữ vẻ bình tĩnh từ đầu tới cuối kia liền đứng lên, bước về phía trước hai bước, hai tay nắm chặt song sắt, hung hăng nhìn chằm chằm Cố Úc Diễm, "Nói cho Tần Thanh Miểu, ông mày sẽ không bị cô ta giết chết một cách dễ dàng như vậy đâu".
Trong lòng chợt nảy một cái, sắc mặt lập tức trầm xuống, Cố Úc Diễm không hề nhún nhường, đối diện với cha Vệ Minh Khiêm, Thương Mặc khẽ hừ một tiếng, "Ông muốn ám sát kiểm sát trưởng sao?"
"Hừ!". hung hăng đấm vào song sắt, xoay người để cảnh sát dẫn ra ngoài, tuy cước bộ có chút mệt mỏi, nhưng người đàn ông quá năm mươi tuổi kia, lúc ra ngoài, vẫn quay lại hung hăng liếc Cố Úc Diễm một cái.
"Đi thôi". nhiệm vụ buổi sáng chính là thẩm vấn hai cha con Vệ Minh Khiêm, Thương Mặc nhìn Cố Úc Diễm ngồi ở chỗ kia ngẩn người, đưa tay vỗ vỗ bả vai nàng, "Quay về viện kiểm sát thôi".
"Ân....". gật gật đầu, Cố Úc Diễm đứng dậy đi theo nàng, không ngờ mới vừa ra khỏi cổng, liền thấy Tần Mộ cách đó không xa.
Tất nhiên Tần Mộ cũng nhìn thấy nàng, lúc vừa chạm tầm mắt nàng, liền chuyển sang hướng khác, không thèm nhìn nàng
Âm thầm hít hai tiếng, nghĩ đến hai mẹ con Vương Vận Như và Tần Thanh Dật đang trải qua cuộc sống bình đạm tốt đẹp ở nông thôn, mà trong biệt thự Tần thị kia, ắt hẳn cũng cũng chỉ một người kia, Cố Úc Diễm lại cảm thấy bất đắc dĩ, cũng cho chút đáng thương.
Nhưng mà.... tại sao Tần Mộ lại ở đây? Chẳng lẽ có liên quan đến hai cha con Vệ gia?
"Chuyện gì vậy?". Đường Vận đang đi phía trước, chợt quay đầu lại, thấy Cố Úc Diễm đang đứng đờ ra, nhìn Tần Mộ đến xuất thần, nhíu nhíu mi, nâng tay sờ sờ mũi, "Muốn qua nói chuyện không?"
Hơi chần chờ, nghiêng đầu nhìn Thương Mặc, thấy sự cổ vũ trong mắt nàng, Cố ÚC DIễm gật gật đầu, đi qua, "Bác trai, ngài..... cháu có thể giúp ngài chuyện gì không?"
Tựa hồ không ngờ Cố Úc Diễm sẽ đi qua, vẻ mặt Tần Mộ có chút cứng ngắc, nhưng khi tầm mắt dừng ở trang phục trên người Cố Úc Diễm, sắc mặt thoáng trầm xuống, "Ta muốn gặp họ Vệ".
"Bác trai, dựa theo trình tự, trước khi có phán quyết của tòa án, chỉ có luật sư mới được ủy thác gặp mặt". thật sự không rõ, Vệ gia đối xử với Tần gia như vậy, mà Tần Mộ vẫn quan tâm tới thăm như vậy, "Cho nên, có lẽ, ngài không thể gặp được".
Sắc mặt có chút khó coi, mới đến trại giam, đã bị người ta cự tuyệt như vậy, Tần Mộ đương nhiên biết Cố Úc Diễm nói đúng, nhìn nàng một cái, "Cô là kiểm sát trưởng, chẳng lẽ không có cách nào để tôi gặp ông ta sao?"
"Ách.... không có cách nào khác". Cố Úc Diễm rối rắm nhíu mi, "Thủ tục đã qui định như vậy, cháu cũng hết cách".
Tần Mộ đứng ở đó, sắc mặt thay đổi vài lần, sau một lát, liếc mắt nhìn Cố Úc Diễm một cái, không nói một lời, xoay người hướng về phía trại giam.
Vò đầu, bị ném đi chỗ khác cũng không thèm để ý, nhưng không hiểu sao cứ ngẩn người nhìn bóng lưng có chút già cả kia, thẳng đến khi Thương Mặc vỗ vỗ bẩ vai nàng, lúc này mới phục hồi tinh thần, "Tổ trưởng".
"Đó là cha Tần Thanh Miểu sao?'. không có quá nhiều ấn tượng với Tần Mộ, chỉ mơ hồ nhớ ra hình dáng này có chút giống cha Tần Thanh Miểu lúc nhìn hồ sơ, lúc này thấy Cố Úc Diễm ngẩn người, Thương Mặc giơ giơ cằm, ý bảo nàng theo mình ra khỏi trại giam, "Tại sao ông ta lại ở đây? Chẳng lẽ ông ta và Vệ Ngữ Dân là bạn tốt đến như vậy sao?"
Vệ Ngữ Dân, chính là cha của Vệ Minh Khiêm.
Có chút quýnh nhìn Thương Mặc, Cố ÚC Diễm cũng không biết nên nói gì, "Nói là muốn gặp Vệ Ngữ Dân, nhưng chưa có quyết định của Tòa, chắc chắn là không thể gặp được".
"Công ty thiếu chút nữa cũng bị phá đổ, sử dụng bao nhiêu thủ đoạn, bao nhiêu chứng cớ mới vất vả tống kẻ địch vào trại giam, vậy mà còn muốn gặp lại kẻ thù?". xe của viện kiểm sát chờ hai người cách đó không xa, Thương Mặc không kéo Cố Úc Diễm lên xe, mà đứng đó nhíu mày, nhìn Cố Úc Diễm, "Tôi nói này, có khi nào cha vợ của em muốn làm hòa với Vệ Ngữ Dân không?"
Làm hòa....
"Tổ trưởng, có thật sự Miểu Miểu sẽ trừng trị hai cha con họ Vệ không?". lực chú ý rất nhanh đã chuyển sang hướng khác, Cố Úc Diễm nhíu mi, "Em cũng chưa nghe chị ấy nói qua".
"Cắt, mấy chuyện này nói cho em làm gì, chẳng lẽ để cho em lấy việc công để trả thù tư hai tên trọng tội kia sao?". Thương Mặc bĩu môi, rốt cục kéo cánh tay Cố Úc Diễm, chui vào xe, "Em cũng không cần suy nghĩ nhiều nữa, toàn bộ tội danh đều có bằng chứng đã rồi, những chuyện bọn họ làm ra, ắt hẳn sẽ có hình phạt thích đáng".
"Ân em hiểu rồi".
"Hiểu được là tốt rồi, trở về hảo hảo sửa sang lại hồ sơ, biết không?"
"Đã biết, tổ trưởng".
"Đến lúc đó mở phiên tòa, hai chúng ta đứng, có ý kiến gì không?"
Từ khí Cố Úc Diễm vào khoa công tố của viện kiểm sát, Thương Mặc làm bất cứ cái gì cũng mang nàng theo, nói nghiêm túc chính là một tiểu đồ đệ, còn nói theo cách khác, chính là trợ thủ đắc lực lo chuyện riêng, Cố Úc Diễm cũng luôn học tập chăm chỉ, bất tri bất giác, tất cả mọi người đã quen Thương Mặc và Cố Úc Diễm luôn cùng một đội.
"Không".
"Tốt lắm".
Ngày đó, giữa trưa Tần Thanh Miểu cũng không có trở về ăn cơm, ở công ti xử lí văn kiện khẩn, nàng ở công ty tùy tiện ăn chút gì đó, rồi lại tiếp tục công việc, Cố Úc Diễm tràn đầy nghi hoặc, nín cả một buổi trưa đến chiều, chờ đến tối, lúc nhìn thấy Tần Thanh Miểu, thì mới phun ra toàn bộ.
"Tôi không hề có ý định giết ông ta". nghe nàng chuyển lại lời nói của Vệ Ngữ Dân trong trại giam, Tần Thanh Miểu khinh thường, "Mấy tội danh của ta, phỏng chừng ít nhất cũng ba bốn mươi năm, ai nói tôi muốn giết ông ta?"
Trừng mắt nhìn, nhìn thấy người kia bình tĩnh nói, một bên còn gắp chân gà bỏ vào bát mình, Cố Úc Diễm cảm thấy sống lưng chợt lạnh.
Vệ Ngữ Dân đã năm mươi mấy tuổi, ở trong ngục đến ba bốn mươi năm mới được ra, phỏng chừng không khác lắm với giết đi.
"Đúng rồi, Miểu Miểu, em còn thấy cả cha chị". gặm cái chân gà Tần Thanh Miểu gắp cho, Cố Úc Diễm phun vụn xương, rồi lại nói chuyện tiếp, "Ông ấy muốn gặp Vệ Ngữ Dân, nhưng theo thủ tục thì không được".
"Em có giúp ông ấy không đấy?". Đôi mi thanh tú nhíu lại, Tần Thanh Miểu ngẩng đầu mạnh mẽ, nhìn chằm chằm Cố Úc Diễm, vẻ mặt nghiêm
túc.
"Không.... theo thủ tục thì không được nha....". Lắc đầu, vẻ mặt Cố Úc Diễm thành thật, "Em không có làm mấy chuyện đó".
Nghe nàng nói vậy, thần sắc Tần Thanh Miểu mới hòa hoãn lại,đưa tay nhẹ nhàng vuốt ve cái trán nàng, "Không được lấy việc công để giải quyết chuyện tư, biết không?"
"Ân, đã biết!". Thấy vẻ mặt quan tâm của nữ nhân nhà mình, Cố Úc Diễm dùng sức gật đầu. 

Chương 130 (Hoàn)

Trong Tòa án uy nghiêm, tất cả mọi người đều chờ phán quyết của chánh án phiên tòa, Cố Úc Diễm và Thương Mặc ngồi ở vị trí của nhân viên của nhân viên công tố, tầm mắt nhịn không được hướng xuống hàng ghế dự thính, bởi vì ở đó có người mà nàng để ý nhất.
Mấy hôm trước khi mở phiên tòa, lúc hỏi Tần Thanh Miểu, nàng không chần chờ một chút nào, lắc đầu bảo không tới, nói rằng đối với nàng đó cũng chẳng phải chuyện hay ho gì, huống chi đây không phải là lần đầu tiên Cố Úc Diễm dự tòa, đến Tòa, căn bản là một chuyện vô nghĩa.
Nhưng có trời mới biết, hôm qua sau khi biết Tần Mộ cũng tới, Tần Thanh Miểu trầm mặc một hồi lâu, thở dài, sau đó nói với nàng là muốn tới.
Lúc tòa án ra phán quyết, sau đó chánh án đập búa xuống bàn, Cố Úc Diễm liền chạy lại chỗ Tần Thanh Miểu, Thương Mặc cũng không ngăn cản.
Thấy Cố Úc Diễm chạy lại, Tần Thanh Miểu cũng hướng về phía nàng vài bước, nhưng cố tình dư quang nơi đáy mắt liếc về phía Tần Mộ đang hướng Vệ Ngữ Dân đang bị cảnh sát áp giải, không khỏi nhăn mi, xoay người đi qua bên đó. Cố Úc Diễm thấy thế, giật mình, bước nhanh hơn đến bên cạnh Tần Thanh Miểu.
"Vì cái gì?'. Cố Úc Diễm thấy được trên đầu Tần Mộ đã nhiều tóc bạc hơn, đứng bên người Tần Thanh Miểu, nghe ông ấy dùng thanh âm có chút mệt mỏi hỏi, không khỏi trừng mắt thật lớn, lén lút nhìn biểu tình của Tần Thanh Miểu.
"Tần Mộ, tôi không hề coi ông là người anh em". thần thái của Vệ Ngữ Dân có vẻ suy sụp hơn so với lúc bị Cố Úc Diễm thẩm vấn, nhưng giờ phút này đứng trước mặt Tần Mộ, vẫn cố gắng lấy lại tình thần," Từ cái ngày ông cướp mất Uyển Nhứ, thì ông chính là kẻ thù của tôi".
Chớp chớp mắt, chợt nghe được một đoạn tình tiết cẩu huyết, Cố Úc Diễm lại liếc trộm Tần Thanh Miểu một cái, quả nhiên thấy nàng nhíu mày càng chặt.
"Ông....". Tần Mộ không ngờ tới người mà mình xem như anh em tốt lại nghĩ như vậy, lăng lăng nhìn ông ta một lát, rốt cục như hiểu ra nhiều điều, "Nhiều năm như vậy, ông luôn giấu giếm, thật sự làm khó ông rồi".
"A....". Khinh thường cười cười, do sự thúc giục của cảnh sát, buộc ông ta phải bước tiếp, lúc Vệ Ngữ Dân đi qua qua mặt Tần Mộ, ngữ khí lại càng trở nên khinh miệt, "Nói đi cũng phải nói lại, sau bao nhiêu chuyện, không phải ông cũng dễ dàng cùng với người phụ nữ khác sao? Ông cho rằng Uyển Như không biết chuyện này sao? Không biết trước khi lâm chung, bà ấy hận ông đến mức nào"
Thân mình run lên, hai mắt có chút đục ngầu, không thể tưởng tượng nổi nhìn về phía Vệ Ngữ Dân, Tần Mộ đứng ở đó, thân hình có chút thấp xuống.
"Ông sai rồi". nữ nhân luôn trầm mặc giờ phút này lại mở miệng, vẻ mặt bình tĩnh nhìn người đan ông đã đi được vài bước, khóe môi cong lên, có chút trào phúng, "Trước khi lâm chung, mẹ đã nói cho tôi, cho đến bây giờ bà ấy cũng chưa từng hận cha tôi, bảo tôi cũng không được hận ông ấy"
Cước bộ chững lại, không để ý đến sự ngăn cản của cảnh sát, biểu tình của Vệ Ngữ Dân lập tức trở nên dữ tợn, hướng về phía Tần Thanh Miểu, nhưng mới vọt hai bước thì dừng lại, trưng ra nụ cười cực kì khinh thường, "Cô cho là lời nói dối ấy có tác dụng sao?"
Hai gã cảnh sát nhanh chóng giải Vệ Ngữ Dân đi, Thương Mặc vẫn đứng cách đó không xa, đi tới, thấp giọng nói gì đó với hai người, hai người mới đứng ở bên cạnh Vệ Ngữ Dân, phòng bị nhìn ông ta, chờ mọi người nói xong.
"Ông cố ý tiết lộ ca ca tôi là con ruột, chỉ là muốn ông ngoại, cậu tôi ghét cha, cũng để tôi ghét ông ông ấy.... ông cho rằng nếu tình trạng đó xảy ra, ông ngoại sẽ tức giận đến phát bệnh, cậu tôi thì tức cha tôi đến phát cáu, còn tôi là một đứa con gái, có thể chẳng thể chẳng có phản ứng gì?". khó có khi nàng nàng nhiều lời như vậy, khóe miệng Tần Thanh Miểu nghoéo lên, trong mắt không có một chút ý cười, "Tại sao tôi lại không phản ứng? Đơn giản, vì tôi đã biết chuyện này từ sớm".
"Cô....". Vệ Ngữ Dân không đoán được nàng sẽ nói thế, mang còng tay chỉ chỉ Tần Thanh Miểu, nói không ra lời.
"Năm đó ông mua chuộc Cố Úc Sâm, chỉ muốn lấy máu của tôi và ca ca đem đi xét nghiệm, nếu như tôi không biết chuyện này, hay là nghi ngờ, ông nghĩ rằng tôi sẽ liều mạng triệt tiêu bản báo cáo kia để tránh bị lọt ra ngoài sao?". Tần Thanh Miểu nhìn thẳng vào ông ta, gằn từng tiếng, "Bất quá, trước khi mẹ lâm chung, đã nói với tôi".
Vẻ mặt suy sụp của Tần Mộ giờ phút này chỉ có kinh ngạc nhìn người phụ nữ này, thẳng đến khi nghe được nàng nói câu đó thì mới phục hồi tinh thần, xúc động thở dài.
"Biết vì sao từ trước đến nay tôi luôn đề phòng hai cha con ông không?". giơ giơ mi, tất nhiên không có ý định cho Vệ Ngữ Dân một chút thể diện nào, Tần Thanh Miểu lãnh đạm nói, "Trước khi lâm chung, mẹ đã nói với tôi chuyện này, còn nói tôi phải đề phòng ông, nói tâm nhãn của ông nhỏ, nhưng dã tâm lớn, không đủ quyết đoán, một ngày Tần thị còn có ông, chỉ sợ sẽ gặp hiểm họa về sau.... nhưng không ngờ....a...."
Nói xong, quét mắt liếc qua người cha đang lẫn lộn trăm ngàn cảm xúc, Tần Thanh Miểu cũng không nhiều lời nữa, trực tiếp kéo tay Cố Úc Diễm, xoay người hướng ra cửa tòa án, bỏ qua vẻ mặt phát điên của Vệ Ngữ Dân.
"Miểu... Miểu Miểu....". bị kéo một đường ra khỏi tòa, Cố Úc Diễm có chút lo lắng, "Chúng ta không đợi cha chị sao?"
"Không đợi". bĩnh tình nói, có chút nhìn không ra đây là người vừa đối diện với Vệ Ngữ Dân, đi đến bên xe thì chợt dừng lại, Tần Thanh Miểu chợt nhăn mi, "Có phải em vẫn chưa tan tầm không?"
"A...". nghe nàng nhắc chuyện, Cố Úc Diễm lập tức phục hồi tinh thần, gãi gãi đầu, đang định lấy di động gọi cho Thương Mặc, thì một chiếc xe của viện kiểm sát chợt chạy đến bên cạnh nàng, dừng lại, Thương Mặc thò đầu ra từ cửa kính, "Tiểu Cố, tan tâm được rồi, tạm biệt"
"A? Tổ trưởng...". ngẩn ngơ, đang muốn nói gì đó với Thương Mặc, thì Thương Mặc đã trực tiếp rụt đầu vào xe, rồi chiếc xe nhanh chóng chạy ra ngoài.
"Ách.... Miểu Miểu, em tan tầm rồi". ngốc nghếch quay đầu nhìn Tần Thanh Miểu, bộ dáng chính nghĩa khí khái của kiểm sát trưởng không hề có, Cố Úc Diễm giữ chặt tay nàng, "Chúng ta về nhà sao?"
"Ân". nhẹ giọng lên tiếng, Tần Thanh Miểu mở cửa xe, đang muốn đi vào, lại bị Cố ÚC Diễm kéo lại, không khỏi quay đầu nhìn nàng, trong mắt lộ ra nghi hoặc.
"Em lại xe, chị nghị ngơi". cười cười, nắm tay nàng bước qua phía đối diện, mở cửa xe, đến khi thấy nàng ngồi vào thì mới chạy về ghế tài xế, cài dây an toàn, khởi động xe, rồi giúp người kia cài dây an toàn luôn, "Chúng ta về nhà".
"A...". lúc này mới thật sự nở nụ cười, ánh mắt ôn nhu, làm cho lòng người kia ngứa một trận, Tần Thanh Miểu nhìn nàng vài giây, rồi giơ giơ cằm, "Chuyên tâm lái xe, không được nhìn lung tung".
"Hắc hắc, hảo".
Vệ Ngữ Dân bị kết án ba mươi năm tù, mà con ông ta Vệ Minh Khiêm, bị kết an hai mươi năm tù. Tuy là nam nhân trẻ tuổi, bị phán ít hơn, nhưng Cố Úc Diễm cảm thấy được, ngay cả lúc bị thẩm vấn, cũng sợ đến mức tè ra quần, phỏng chừng sẽ không dễ dàng trải qua hai mươi năm này.
Nghĩ đến đó, thì không còn lo lắng đến mấy lời cay độc lúc trước của Vệ Ngữ Dân nữa
"Đúng rồi, Miểu Miểu, lão già kia đâu?'. vài ngày sau, sau khi ở viện kiểm sát sửa sang lại đống hồ sơ, chợt nhớ lại một số sự tình, trưa hôm đó về nhà, Cố Úc Diễm tò mò, "Chính là ông nội Vệ Minh Khiêm, lúc ông ngoại chị mất, còn nói cái gì để Vệ Minh Khiêm cùng quì với chị lên cái kia".
"Tại sao lại nhớ đến ông ta?'. thế lực suy nhất của Vệ gia cũng đã bị tiêu diệt, hiện giờ Tần thị được Tần Thanh Miểu quản lí như một khối thống nhất, mà sau đó Tần Mộ giống như đã thoái chí nản lòng, cũng chuyển cổ phần của mình cho Tần Thanh Miểu, hiện giờ Tần Thanh Miểu chính là cổ đông lớn nhất của Tần thị, không ai có thể đe dọa địa vị của nàng.
"Chỉ là bỗng nhiên nhớ đến thôi". nghĩ đến lão già mặt dày kia, có chút tức giận, bất quá biết rằng Vệ Ngữ Dân và Vệ Minh Khiêm đều ở tù, cảm thấy lão già ấy cũng có chút đáng tương, có thể không được người thân chăm sóc cho đến khi lâm chung, Cố Úc Diễm cũng tính toán quá sâu xa.
"Tôi đã thủ hạ lưu tình, cho nên ông ta cũng không thể tiếp tục làm gì khác". lật tờ báo trong tay, Tần Thanh Miểu tùy ý xem, một tay khác nâng tay vuốt vuốt sợi tóc, "Tiểu Diễm, cuối tuần này em không tăng ca đúng không?"
"Không a". Đáp không do dự, Cố Úc Diễm cầm điều khiển từ xa tùy ý chuyển kênh, mắt thấy giờ ngủ trưa đã sắp đến, đang định kéo Tần Thanh Miểu vào phòng ngủ, lại nghe nữ nhân kia thản nhiên nói, "Vậy chiều thứ bảy chúng ta đi thử áo cưới đi".
Quay ngoắt đầu lại, biểu cảm vô cùng kinh ngạc, Cố Úc Diễm há to miệng, hơn nửa ngày vẫn chưa khép lại.
"Tại sao lại không nói gì?". Đặt tờ báo xuống, vừa nhìn đã thấy bộ dáng cả kinh cười toe toét của nàng, Tần Thanh Miểu lập tức cười ra tiếng, "Há miệng to như vậy làm gì, cẩn thận ruồi bọ bay vào".
"Miểu Miểu.... thử áo cưới?". Khép miệng lại, rồi lại mở lần nữa, ánh mắt sáng quắt nhìn Tần Thanh Miểu, cả người Cố Úc Diễm trực tiếp dán lên người Tần Thanh Miểu, "Hai... Hai chúng ta chụp sao?".
Nheo mắt lại, Tần Thanh Miểu đưa tay khơi cằm Cố Úc Diễm, "Em còn muốn chụp cùng ai sao? Mục Hề Liên?".
"Không... Không phải...". Ngồi trên ghế salo dài, do một loạt hành động nãy giờ làm mình gần nhích lại, nằm dưới thân Tần Thanh Miểu, không biết tại sao nhớ lại lần đầu tiên tới nơi này, Tần Thanh Miểu cũng khơi cằm mình giống như thế này, còn cắn nát môi mình, Cố Úc Diễm chăm chú nhìn dung nhan gần trong gang tấc, sau một lúc lâu, cười toe toét.
"Đồ ngốc". tức giận gõ đầu nàng, Tần Thanh Miểu ngồi thẳng dậy, đứng lên tính trở về phòng ngủ, đột nhiên bị Cố Úc diễm kéo tay, đặt nàng lên ghé salon, hai tay ôm nàng thật chặc, trên mặt trưng ra nụ cười gian trá, ánh mắt có chút xấu xa, "Miểu Miểu, muốn cắn em không?".
"Em....". Là người hiểu rõ nàng nhất, làm sao mà không biết mấy lời này biểu thị cho cái gì, trắng mắt liếc nàng một cái, muốn mắng nàng một cái, nhưng cũng nhớ lại một màn ở chung của hai người trước kia, cũng buồn cười, đưa tay bóp mũi nàng, "Ngốc chết em".
"Miểu Miểu...". Trực tiếp hôn một cái lên môi nàng, Cố Úc Diễm mò di động ở bên cạnh, mở khóa, quơ quơ trước mặt Tần Thanh Miểu, "Chị xem đi, hình nền di động là chị đó nha".
Khuôn mặt thoáng ửng hồng, Tần Thanh Miểu nhìn ảnh mình trên di động của người nào đó, không biết là bị chụp lén lúc nào, trực tiếp cắn đôi môi đang chơi đùa khóe môi của mình, than một tiếng, "Chỉ biết vờ ngớ ngẩn".
"Em có thể nghĩ đến những chuyện lãng mạn nhất, nhưng vẫn luôn vờ ngớ ngẩn với chị".
"Không tiền đồ".
"Em có thể nghĩ đến những chuyện lãng mạn nhất, nhưng vẫn luôn không tiền đồ với chị"
"...."
"Ôi chao, Miểu Miểu, chớ đi a..."
"Nha... Em làm gì vậy, buổi chiều còn phải đi làm...."
"Chị là chủ tịch, có thể trốn việc mà".
Em là kiểm sát trưởng, em..."
"Em có thể xin phép!".
"Ngô... Ân... Cố Úc..."
"Gì cơ?"
"Diễm... Ân... Đừng...."
"Hắc hắc...."
Ánh mặt trời rạng rỡ xuyên qua, chiếu vào chiếc thảm trên sàn, hai chú mèo một lớn một nhỏ, một trắng một đen dựa sát vào nhau, quì rạp trên mặt đất, hai cặp mắt màu lam nhìn chằm hằm hai cơ thể đang gần xích lại gần nhau trên ghế salon, đồng loạt kêu "Meo meo", rồi như tập mãi thành quen, dựa vào nhau, nhắm mắt ngủ say

-------- HOÀN ------- 

Lời của admin: Không biết mọi người có nhận ra, ngoài Couple chính là Cố Úc Diễm & Tần Thanh Miểu, còn có thêm 1 Couple phụ nữa không nhỉ? Câu chuyện của họ cũng hấp dẫn không kém. Nếu bạn quan tâm đến Thương Mặc & Triệu Mạt Thương, hãy đọc câu chuyện của họ TẠI ĐÂY nhé!

========================

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Cảm ơn bạn đã nhận xét !...
- Hãy bấm Theo dõi dưới chân trang để nhanh chóng nhận được phản hồi từ Tiểu thuyết bách hợp

Support : Cosmetic | Fashion | Souvenir | Phone | Computer | Houseware | Game | Travel | Hotel | Site Map | Contact Advertising | ↑ back to top
Ghi rõ nguồn doctruyen123.org dưới dạng liên kết khi phát hành lại thông tin từ trang này
Copyright © 2015. Tiểu thuyết Bách hợp - All Rights Reserved
Design by Ngân Giang
Xem tốt nhất ở độ phân giải 1024 x 768 pixel
Template by Namkna